REVIEW SINH TẠI BV VIỆT PHÁP
Em đẻ tập 1 ở việt pháp. Vẫn ko quên được ngày hôm đấy, đẻ xong cả tháng trời vẫn ko nghĩ đx m đã làm mẹ. Cứ nhìn con mãi thấy ôi sao kì diệu thế. Em đẻ chuột tháng 4 ạ.
Hành trình đẻ của e ko thể nói gian nan như các mẹ phải nằm viện giữ con được. Nhưng cũng đủ cung bậc như trong truyền thuyết.
Em nghén thì siêu nghén luôn, 6 tháng nghén tới tháng t7 biết trời đất là gì thì bụng to rồi đi lại khá mệt hổn hển. Đẻ đúng tâm dịch giới nghiêm các mẹ ạ. Hồi đấy e nhớ nghe cái tin là vp có ca nhiễm của ông tây trốn viện phí ý e w38 rồi em nghĩ “éo mie bh mà phong toả thì đẻ ở đâu đây “ 😂😂.
Em khác với các mẹ khác là đk đẻ bạch mai lúc đầu do phụ huynh gửi gắm rồi bạch mai lock down nên e sang việt pháp ( vốn là chỗ e muốn đẻ từ đầu nhà e cách vài bước chân thui ạ) Số e cũng lận đận bệnh viện. 😔 e qua việt pháp lúc w36, chẳng biết bs nào với bs nào. Cứ bảo đc book khám ai thì khám ng đó. Không nghiên cứu hay đọc review chọn người nào cả. 2 lần đầu khám bác tây Armando rất nhẹ nhàng tình cảm kể cả pha khám trong của bác cũng rất êm ái. Dù là lần đầu đc khám trong. Lần 3 em khám bác Quyết, lần 4 cũng là bác Quyết. Quả lần 4 bác Quyết bảo e là con e to rồi đầu rất to sợ khó đẻ thường vì cơ thể e là khó so với kích thước ntn, e đã có hiện tượng mở mà chưa có cơn co. Anh có khám trong để lóc màng ối thúc cơn chuyển dạ cho e. Quả đấy e đau khiếp hồn chim én mà e k khép nổi caia chân vô. Tới tận đấy w39 rồi mà e nghì “ ôi đm sao m ngu thế sao lại bầu làm cái gì huhu” mà trc nghén kinh khủng e còn ko nghĩ hối hận vì bầu mà lúc khám quả đó e rùn hết cả người lại. Rồi tới 2 hôm sau e ra màng nhầy , e cứ nghĩ có cơn đau nhưng ko gì cả e vẫn lì lợm ở nhà ngủ thêm đêm nữa ko vào viện( trộm vía e may quá) sáng hôm sau e thấy sợ thật sự e ăn cơm trưa xong vào viện luôn( e ngủ dậy muộn 🤪) hôm đó chủ nhật vắng teo nhưng e vẫn đc thăm khám đầy đủ, lúc khám trong e vẫn khiếp mặc dù mở rồi thì cũng êm nhưng e khiếp thật sự. E đc giữ lại luôn lúc đoa nhìn đồng hồ 5h chiều. E yên tâm ăn ún rồi nằm ngủ như đi khách sạn đi nghỉ dưỡng vậy. Rồi tới tầm 11h đêm e bỗng thấy sợ hãi 😞 lo lắng. Tâm lý khủng khiếp, chị y tá cũng luống tuổi vào thăm em nói chuyện như người nhà vậy, cầm tau em an ủi động viên mà e thấy xúc đông yên tâm thật sự luôn ấy- e thật sự ko nhớ tên các chị ạ. Nhưng chị nào cũng rất tận tình, lúc đổi ca còn vào chào em chúc em mẹ tròn con vuông.
Tới tầm 3h sáng e bắt đầu có cơn co, ôi mẹ ơi đau đẻ quá là khiếp e sợ khám trong tới mức e nghĩ là đợi cho đau hẳn mở hẳn để đc tiêm tê màng cứng chứ mà bh chưa mở đủ lại khám trong e chết mất 😅😅. Mà đc thêm 5 phút nó dồn dập luôn e gọi y tá vô check vừa nhìn c rút găng khám vừa khiếp mà vì mở hẳn rồi nên cũng ko khiếp như e nghĩ, e đx chuyển đi tiêm tê. Tiêm xong lúc 5h30 sáng các chị tắt đèn cho e nằm nghỉ lấy sức. Tới 7:30 kiểm tra con e lơ lửng chưa xuống đầu nhiều khả năng phải mổ e lại run. E nc vs con bảo con xuống thêm đi mẹ con mình cố gắng. Lúc đó thì e sợ mổ 1 phần và phần nhiều e cứ nghĩ hồi hộp chănge mong gì mong rằng con sinh ra khoẻ mạnh lành lặn bình an. Tới 8h check lại bs bảo e đẻ thường đx nhưng phải rất cố gắng nhé. 3 chị đỡ cho em và bác Thu. Lúc bắt đầu đèn đx bật hết lên dựng giá kê chân màn che bla bla mà lúc đấy e lại rất bình tĩnh yên tâm. Bởi các chị đều rất nhẹ nhàng đáng yêu bà đem lại cho e niềm tin.
Em rặn đẻ mà phải nói là rặn muốn ngất đi luôn rặn mãi ko thấy xi nhê gì vì con lơ lửng ko xuống, e có came giác ko biết bh mới thấy tia sáng cuối đường :(( các chị đỡ em còn thở theo em nguyên văn là “ sản phụ rặn m thở theo mà cũng mệt quá cố gắng rồi, cố lên em mỉnh cùng cố gắng” quả ck em nắm tay vợ mà thở theo em hụt hơi 😅😅. Lúc bác Thu vào em rặn thêm nữa rất cố rồi bác bảo e rặn vào rồi ấn tay ghì mạnh xuống bụng em. Quả đấy e ko thở đx nưax thiếu oxy, và tối sầm lại ko nhìn thấy gì nữa e thoáng nghĩ 1s là mổ thôi rồi bảo ck là e ko chịu đc nữa. E nghĩ là e đóng băng tối om mất 10s ko nhận thức gì. Rồi bác Thu bảo ra rồi , xong rồi e ơi. Lúc đấy nghe tiếng xa gần e tỉnh lại nhìn thấy con lại như chưa mệt bao h. Tổng cộng e rặn mất 40 phút liên tục 😞 e nghĩ lại vẫn ko hiểu sao lại đủ sức làm vậy.
Quá ấn tượng quả đẩy tay thần chưởng của bác Thu, e nhớ như in bác sắn tay áo lên “ để anh, anh mát tay lắm vào tay anh 1 phát là xong em yên tâm” ấn mạnh đẩy 1 phát e ngất lim đi là xong thật đấy ạ🤣🤣
Bác Thu vừa khâu cho e tỉ mỉ vừa nói chuyện rất vui. Đẻ xong ăn thêm bát cháo vs uống hộp sưa khoẻ như vâm 😂. Ôm con cho bú mà ko thấy chút mệt mỏi nào. Bé nhà e nặng 3.5kg dài 50cm.
Vì e là ca khó đẻ, nên lúc e bé đẻ ra tất cả mng cả các chị ko đỡ em mà trực ở thời điểm đấy đều vào chúc mừng em và thăm e bé làm e thấy rất tình cảm và đáng yêu như người nhà ạ.
Lại nói tới quả ck em, lúc đặt con lên người tiếp da ck e cắt cuống rốn cho con rồi đang nhìn con trên ngực thấy yêu quá quay qua tìm ck thì thấy lão nhà e lờ dờ đi về phía cửa đứng vịn tay vô cửa phòng sinh như mất sức lắm. E nghĩ bụng ơ hay ko biết ai đẻ. Hôm sau về nhà ck e mới bảo lúc đẻ máu me toè loe lão ý khiếp thốn tận óc nên run rẩy cả người 😂😂. E mới hiểu ra bảo là đấy đẻ hộ đi biết khổ ntn chưa.
Em ở viện 1 đêm nưax rồi về. Cô Mến tắm cho em bé rất cẩn thận và hướng dẫn tỉ mỉ dù cô rất chi tiết và nghiêm làm e hơi sợ. Em bị sưng nề vết khâu khá to và đau. Bác Thu kê thuốc e về nhà uống sau 1 ngày đã khác hẳn và rút rất nhanh vết khâu.
Em đẻ thường rất nhanh là đã đi về nên ko nhớ đx tên các chị y tá hộ sinh nhưng mng đều rất tận tình chu đáo với em.
Nếu tiếp tới tập 2 e cũng vẫn chọn Việt pháp ạ. 🥰🥰