Linh Lee VIP
Chào mọi người.
Mình không khéo ăn nói lắm, có gì mong mọi người thông cảm nhé. Mình cũng gần 30t rồi ( như vậy cho dễ xưng hô).
Mình ly thân được một thời gian rồi, câu chuyện hôn nhân của mình thì...uhm, biết nói làm sao giờ, là thất bại của mình. Mình và chồng cũ đều yêu thương nhau bình thường, tuy nhiên mình không thể vừa lòng mẹ chồng, dù làm ntn cũng ko đc. :))) mình không xấu, cũng ko láo gì, nên các bạn đừng nghĩ vậy nhé. Là bác ko thich nên thành ko thích thôi, lâu dần phía ko chịu được cũng từ cả phía mình. :))) vậy là nghỉ thôi.
Lúc gửi đơn con mình mới gần 1 tháng tuổi, nên tòa chưa cho ly hôn, chúng mình đã sống riêng từ khi mình bầu rồi nhé. Giờ đợi hêt thời gian quy định của tòa là ly hôn hợp pháp thôi. Còn về 2 phía thì đã lâu không liên lạc. Mình không muốn nhắc hay có 1 mối ràng buộc gì cùng bất kỳ ai bên chồng, kể cả bạn ấy... nếu không bắt buộc, nên mình ko nhận trợ cấp gì từ bạn. Bạn chồng và mình chỉ nói chuyện chung về con. Vì mẹ bạn cũng không giữ cháu gì, nên con mình nuôi, không phải tranh chấp ạ. Cái này thì may mắn và mình thấy rất cảm ơn họ.
Mình mang thai và giữ thai cũng không dễ dàng gì (bsy bảo do mình quá căng thẳng và ko giữ tâm lý ổn định được nên 2 mẹ con đều nguy hiểm...gặo tổ tiên như nhau), nằm viện suôt, bao nhiêu tich góp cũng đổ hêt vào đó. :))) mà được thành quả con cưng như giờ, mình vui và hạnh phúc lắm.
Mình đã vay nợ rất nhiều, rất nhiều người. Kể cả giờ chăm con 1minh cũng vậy. Đúng là giờ không thể vay thêm ai, chứ có thì chắc mình làm rồi. Mình cứ ở nhà chăm con như này, cố gắng vui vẻ, không để ảnh hưởng tiêu cực tới con.... mà thực sự mình mệt mỏi quá. Cái cảm giác bất lực, lo từng miếng ăn bình sữa cho con, nó rất tệ hại. Nhục? Liêm sỉ? Tự trọng?.... từ lúc thiếu từng nghìn để mua rau làm đồ cho con, mình đã vứt hêt rồi mọi người ạ. Vứt sạch. Để đi vay tiền. Kể cả bây giờ :))) (bố mẹ mình không nói đến nhé. Nếu có thể thì mình bế con về lâu rồi.)
Mình nợ tiền thuê nhà đã 1 tháng. Đến mức giờ cô chú nói chủ nhật không đưa như hợp đồng ban đầu 3 tháng 1, thì 2mc sẽ dọn ra luôn. Mình mang xui quẩy, rắc rối cho cô chú rồi.
Mình vay tiền giờ cũng đến 50trieu rồi. Và, không có khả năng trả. Mình gây phiền và không thể nhìn mặt mọi người. Trong đó 1 chị giờ con đang nằm viện, chị ấy gọi mình 2-3 tiếng 1 lần (chị ấy cần lấy 17 triệu đã cho mình vay), mình cố đi hỏi rất nhiều chỗ, nhưng không được, mình đi vay lãi, cũng không được vì ko đi làm ổn định. Mình không trốn tránh chị ấy, mình...chỉ không thể trả. Mình lo con mình, vậy giờ con chị ấy ntn???? Mình gây tội với các con rồi.
Mọi người đừng nói mình ko hỏi tiền chồng cũ nhé. Thực sự. Hôn nhân địa ngục sống chung bác ấy mấy năm, nếu nói giả điên để đánh mình thì hơi quá, nhưng không có già giả tạo hơn mà mình chưa ngậm đắng nuôt cay cả.
.... như vậy đấy. Nhưng ngày nào mình cũng cố gắng kể chuyện cho con, đọc sách cho con, dạy con...
Bao lần nghĩ nhảy lầu, các kiểu chet chóc... mà bà ấy đã hại mình đã mất 1 đứa con rồi, mình đau như nào, giờ mình ko muốn bố mẹ mình chịu cảm giác muốn đứt gan thịt như mình nữa. Và mình ngu dại đi thì con bé bỏng của mình giờ biêt làm sao? Chẳng may phải về họ nuôi, không được, sẽ thành người giảo dối như họ mất. Không được. Mình luôn nghĩ vậy đấy. Nghĩ và cố sống.

Mình mâu thuẫn, mình đạo đức giả quá ko? Mình khốn nạn quá ko? Mình vô dụng? Mình bất tài?...
Dường như đúng hết.
Mình tâm sự hêt vậy thôi. Mọi nguo3if có mắng chửi mình cũng cảm ơn ạ. Thực sưh giờ mình cô quạnh, bế tắc trong chính cuộc sống của mình. Có hối lỗi với bạn bè mọi người ntn cũng không làm gì hơn được.

P.s. Ngày trc mình làm quản lý nhỏ trong nhà hàng( thuộc ks 5*). Suôt 2 năm nay mình không đi làm rồi. Sống lay lắt vs sóng gió trong gđ, và tồn tại bằng tiền tiêt kiệm. :))) giờ chỉ mong con lớn thêm để quay lại xin việc, đi làm. Lấy nguồn sống.

Mình cảm ơn ạ.
P.s. 1. vợ chồng mình mất 1 con lớn...vì bác ấy.(mẹ ck cũ).
2. Mình không thể làm khổ bme mình hơn nữa nên mới cố gắng bám trụ và...uhm, tự chôn mình trong bế tắc.
3. Mình có dịch tài liệu ở nhà. Chủ là nó không đủ...cho mọi thứ.
Mình cảm ơn ạ.

Lưu lại

Bích Phượng VIP
Về với bố mẹ đi b. Mình cũng đã từng có rất nhiều bế tắc dồn đến cùng 1 lúc. Mặc dù có ck yêu thương nhưng lúc ấy lại cảm thấy ngột ngạt trong chính ngôi nhà ck vì cũng phải nhẫn nhịn quá nhiều. Cũng nợ nần để chạy việc, cũng chưa đi làm, cũng ăn bám, cũng con thơ. Mình chẳng biết giải tỏa ntn ngoài cách nói chuyện với bố mẹ. Biết là khổ ôb, tốn kém của ôb nhưng mình cảm thấy thoải mái khi sống tại nơi mình sinh ra và lớn lên. Ko suy nghĩ tiêu cực và thấy khỏe hơn.
Trần Thị Kim Hồng VIP
mỗi người mỗi hoàn cảnh bạn ạ , bạn còn có bố mẹ , họ đã sinh ra mình dc , họ vẫn sẽ hi sinh vì mình dc , khó khăn lúc này sẽ là động lực để sau này bạn sẽ có cuộc sống tốt hơn , hay Nhẫn bạn nhé !
Nguyễn Thu Thủy VIP
Những lúc cơ hàn như thế này bạn thử nhờ ông bà ngoại xem. ông bà trông cháu giúp cũng đã đỡ đc rất nhiều rồi. Giờ vấn đề lớn nhất của bạn là tài chính. Giờ bạn chỉ có tìm cách đi làm mới giải quyết đc thôi. Còn về chỗ chị bạn vay 17tr kia. Bạn ko trốn tránh là đúng. Hãy nói để người ta hiểu và thông cảm cho mình. Chúc bạn và con luôn mạnh khoẻ, kiên cường vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Tải app để tham gia
An toàn Tin cậy
Hoặc quét mã trên điện thoại để tải
Lưu ý: Thông tin tư vấn tại Mamibabi chỉ mang tính chất tham khảo, không có giá trị thay thế chỉ định của bác sĩ. Mamibabi không chịu trách nhiệm về những trường hợp tự ý áp dụng mà không có chỉ định của bác sĩ.
Bài học liên quan
Bài cùng quan tâm
Bé cùng tuổi
Xem thêm chủ đề
Mang thai
Mọi thứ về mang thai cho mẹ trong suốt 280 ngày
Tìm kiếm