Tâm sự của bà mẹ đơn thân ...
Người đàn bà bất hạnh nhất là lấy phải người chồng khốn nạn. Lấy nhau đc gần 5 năm, được 1 cậu con trai 4t. Ngoan ngoãn , kháu khỉnh... cuộc sống nói chung là đủ ăn đủ tiêu, tuy k dư giả nhưng cũng k phải đến nỗi vay mượn ai cả. C.s như vậy , thì e nghĩ 1 người đàn ông phải biết chân trọng chứ ah. Nhưng k, lòng tham của con người ta k bao giờ có đáy cả ??? Ck e bắt đầu bị bạn bè rủ rê, cờ bạc rượu chè, hát hò , tay vịn... là người vợ khuyên can đủ các kiểu nhưng cũng k ăn thua gì, nhờ bố mẹ 2 bên, các bác cũng bỏ ngoài tai. Làm thì vẫn đi làm, nhưng tiền đó lại đi ăn chơi hết.. cuối cùng , mọi thứ đều đổ dồn đến em tất... cuộc sống mẹ con e lúc nào cũng chật vật , chẳng thấy vui vẻ gì. Và đầu năm e biết mình có thai ( do e quên uống thuốc, bỏ con thì tội mà nuôi thì bh khổ quá ) cũng là lúc e phát hiện Ck mình có bồ bên ngoài. Nói chuyện nt, yêu thương, cho tiền các kiểu e đọc đc hết. E hỏi hắn chối, e đưa bằng chứng thì cãi nhau , đánh e. K chỉ 1 lần mà rất nhiều ah. E chán lắm cái kiểu sống với 1 con người hơn cả thú dữ. Con k ngó ngàng gì cả... đc 1,2 tháng như vậy. E quyết định ly hôn và 2 mẹ con dọn ra chỗ khác ở ( bữa về ông bà ngoại nó vào phá , chửi bới. E sợ phiền ông bà nên thuê ở chỗ khác k cho ai biết ) và gửi đơn li hôn lên toà. E k biết phải sống thế nào khi trong tay còn đúng 2tr cả. E thấy thương con e quá 😢. E ổn định chỗ ở , vất vả các thứ. Tìm chỗ trông con. E tiếp tục tìm việc làm cho đến khi sinh. Bé đầu bị viêm họng, viên tai giữa .. lên viện , thuốc thang lại nhờ ông bà ngoại giúp. K biết ai bảo chỗ ở mà thằng khốn đó biết, đến đập phá chửi bới mẹ con e ( đập cả đt của e ) mẹ con e phải chuyển chỗ khác. Bh e sinh rồi ( bà ngoại cũng đến trông cho 1 tháng ) mà tk khốn k đưa e nổi 1 đồng chăm cho con. Rồi còn nói khó nghe nữa. Sinh con đc 10 ngày mà k có sữa 😞 . Bà lại giúp cho hộp sữa ăn thêm. Bh đc 15 ngày r con bị viêm họng mà k dám xin tiền bà. E thấy xấu hổ với bố mẹ quá các chị à. E k nghĩ c.s của mình bh lại khốn khổ như vậy. Tiền k có, con thì ốm, sữa thì ít... hôn nhân đổ vỡ, con cái phải sống k bố k mẹ. Nhiều lúc nghĩ tiêu cực quá chẳng biết có phải cái tuổi 93 nó lận đận quá k nữa