...Các chị ơi em thất vọng về ck em lắm. Em đang có bầu nhưng bị hành ko ăn uống được gì, lại còn hay đau bụng, trong người rất khó chịu, rồi thai của em bị yếu dọa sảy thai bs ko cho chạy xe ko cho làm việc nhiều bắt phải nghỉ ngơi, nên em về nhà mẹ em để dưỡng thai và để ba mẹ em đưa em đi làm cho gần, ck em cũng đồng ý về nhà ba mẹ em ở, để ba mẹ em đưa đi rước về tiếp ck vì ck mắc đi làm ko đưa đi được. Nhưng mà ck em nó vô tâm vô tâm với em lắm, nó đi làm trưa về nó ko về với vk mà ghé nhà mẹ ăn cơm, xong chiều 5h được về cũng ko về xem vk có ăn uống gì được ko mà ghé nhà mẹ ăn cơm xong ở đó đến 9 10h đêm mới zô với vk, zô chỉ hỏi được câu “bữa nay ăn được ko, nhìn mặt mũi hốc hác giữ vậy”. Rồi là tắm rửa lên giường ngủ, sáng mở mắt ra chưa được 6h là đi nữa rồi, ngày nào cũng như thế, đến ngày thứ 7, chủ Nhật cũng bỏ về đi về nhà mẹ nữa cũng ko ở nhà với vk, từ lúc có bầu đến giờ hơn 2 tháng em chưa ăn được với ck quá 4 bữa cơm. Hôm nay thứ 7 ck em nó được nghỉ ban ngày chỉ trực buổi tối, hôm nay em phải đi họp, em kêu ck chở em đi vì ba mẹ em hôm nay đi công chuyện rồi, nhưng mà nó vô tâm nói với em “bữa nay em chạy xe mình ên được chưa chạy mình ên đi 1 bữa đi”, xong nó mặc đồ zô dắt xe ra chuẩn bị đi về nhà mẹ nó. Em tức quá em khóc lóc um xùm em đòi bỏ con, nó thấy vậy mới chở em đi chờ em họp 45phut xong rước em về, rồi nó nói nó đi về nhà mẹ nó làm công chuyện tiếp mẹ nó tối đi làm luôn, kêu em ở nhà ko ăn cơm được thì uống sữa, sáng mai nó ra trực rồi ở làm công chuyện tiếp nhà mẹ nó tối mai nó zô, tối có đói bụng thì ăn trước đi đừng chờ cơm nó, em nói nếu anh cảm thấy vk con ko quan trọng vậy thì anh đi luôn đi đừng zô với tôi nữa, nó còn vô tâm trả lời “mệt quá, uk”. Em thất vọng lắm các chị ạk, nếu các chị trong hoàn cảnh như em các chị sẽ làm như thế nào, bây giờ em ko biết làm gì chỉ biết nằm khóc từ lúc nó đi đến giờ...