Em bị mẹ chồng đánh !
Em là cái đứa mấy tháng trước đăng bài không chịu nổi gd chồng. Không biết chị nào nhớ không.
Em sống trong nhà chồng em xin thề với lòng mình em không làm gì hổ thẹn. Bầu bụng to em thiếu canxi nên xương em rất đau và yếu nhưng cái gì em cũng làm, sáng trời vẫn còn tối em đã dậy phụ việc. Rồi đẻ xong hơn 1 tháng em cũng làm hết tất thảy , chỉ mong được sống yên bình. ( em kể ra có lẽ nhiều chị sẽ nói dâu con làm vậy là bt nhưng em trước kia ở nhà em không phải làm 1 cái gì, về đây em cố gắng mọi thứ nhưng kết quả khiến em thực sự mệt mỏi ).
Sinh xong em khóc rất nhiều vì nhà chồng nhưng vì bố mẹ em nên em ráng nhịn . Nhưng tức nước thì vỡ bờ, không coi em ra gì thì k sao , coi thường cả bố mẹ em thì sao hả các chị ?
Em nhịn nhịn nhịn , nhịn nhiều lắm. Có lúc em tưởng em sắp điên thật. Lý do em nhịn cũng vì bố em nói là cố gắng lên. Bố đẻ em là người rất hiền và mâu thuẫn. Bố thấy em như vậy thì bố suy nghĩ rất nhiều, bố nói bố nuôi em sống sung sướng, rồi bố gả em đi giờ em cứ như osin nhà người ta mà ngta thì lại k tôn trọng thông gia. Nhưng khi em muốn vùng lên thì bố em lại k cho vì sợ điều tiếng .
Em cố gắng rất nhiều, em cũng chưa bao h dám thái độ gì với mẹ chồng. Em buồn em tức em trốn 1 góc em khóc. Khóc xong ra em lại cố làm khuôn mặt tươi vui .
Rồi buổi sáng ngày hôm ấy, em bị sốt, em cố làm xong hết công việc, dọn quán dọn nhà. Em mới lại xin mẹ chồng cho em về ngoại chơi 1 buổi chiều em về ( mục đích là về nhà nằm ngủ 1 giấc chứ em đuối quá rồi, ở đây nếu chui vô phòng ôm con ngủ sẽ bị mẹ chồng cằn nhằn). Nhưng khi em đứng xin phép mẹ thì mẹ không nói 1 lời nào, chỉ liếc em 1 cái rồi thôi . Mẹ như vậy nên em k dám nữa, em bế con vào phòng chơi với con. Một lát sau mẹ chửi um lên , là mày xin tao rồi sao mày k về mày muốn tao dạ tao quỳ lạy mày rồi mày mới về sao . Tiếp sau đó là 1 tràng chửi và kết thúc là mẹ đuổi em đi .
Em gọi cho chồng em về, vì trước h chồng em cũng hiểu mẹ như nào, e và chồng đang tích góp để đi. Nhưng ai ngờ lại xảy ra cơ sự này. Chồng về thì 2 vc em dọn đồ đi.
Đến nay đã hơn 1 tháng thì hôm qua mẹ chồng em mới xuống và nói vợ chồng em về nói chuyện . Hôm nay 2 đứa em bồng con về. Mới ngồi xuống ghế thì mẹ hỏi Bố mẹ mày đâu . Chồng em nói Bố mẹ e k có nhà. Thế là mẹ chồng em lại chửi rồi bắt em là Mày gọi cho bố mẹ mày lên đây nc cho bằng được cho tao . Thực sự em k thể nhịn được, em nói là Mẹ muốn nc với bố mẹ con thì mẹ có thể lên nhà bố mẹ con . Mẹ chồng em lại tiếp tục hét lên, chửi rủa kinh khủng khiếp . Em thấy vậy em đứng dậy em nói vậy con k còn gì để nói. Em đi ra để về và từ phía sau , mẹ chồng em nắm tóc em giật ngược ra sau rồi đánh em. Lúc đó tay em đang bồng con, em k thể chống đỡ lại. Chồng em chạy ra giữ mẹ chồng lại em mới có thể bế con em chạy đi .
Em chưa bao h nghĩ mình lại bị ngta đánh các chị ạ. Em vừa tức, vừa cảm thấy nhục nhã, vừa thương bố mẹ đẻ và thương con của em . Em bồng nó trên tay nhưng mẹ chồng em k quan tâm vẫn xông vô đánh em, khiến bé bị xước mặt.
Bây giờ em về đến nhà ( nhà ngoại) thì mẹ chồng em gọi điện cho chồng em kêu chồng em về nhà nc.
Có khi nào mẹ chồng em bắt lựa chọn giữa mẹ và vợ con không các chị ?
Rồi chồng em sẽ ra sao nếu mẹ doạ chết ?
Em thực sự thương chồng em, thương bố mẹ em rất nhiều .
Em dùng nick ảo đăng bài, em mong các chị đừng ai bê bài em đi đâu ạ em sợ lắm . Em cũng không câu like. Em thề những điều em nói là sự thật. Em chỉ muốn tâm sự thôi ạ :(