Mấy chị cho em hỏi về phong tục nuôi đẻ với ạ.
Chả là em sanh con so, không về mẹ đẻ mà sanh ở nhà riêng.
Mẹ đẻ em cũng già rồi, lại phải chăm bà ngoại hơn 90 tuổi nên chỉ vào chăm con với cháu được nửa tháng rồi về (Nhà em cách mẹ 500km). Trước khi về, mẹ có cho 2 triệu.
Con em được 3 tháng bà tranh thủ vào thăm cháu 1 tuần có cho thêm cháu 1 triệu, cho riêng em 1 triệu mua yến tẩm bổ.
Ngoại trừ những tiền trên, mẹ em thường xuyên gửi thịt, cá, gạo,... vào cho.
Mẹ chồng em lên ở chung với vợ chồng em trước khi em sanh nửa tháng. Mẹ không vướng bận chuyện gì nên dự định ở với vợ chồng em 2 năm (sau 2 năm có ở tiếp không thì em không biết). Bà nội cũng không khá giả gì nên chỉ góp công chăm 2 mẹ con bình an mạnh giỏi qua kì sanh đẻ.
Trong thời gian sanh và ở cữ, mọi chi phí vợ chồng em lo hết. Em rất cám ơn 2 bà nội ngoại đã ở bên cạnh trong lúc ở viện cũng như về nhà. Đặc biệt rất cám ơn bà nội đã đồng hành với 2 mẹ con suốt thời gian qua.
Nhưng mới đây, em nghe chồng em nói lại, dì chồng (em ruột của mẹ chồng em) gọi điện vào hỏi, bên ngoại có đưa tiền ăn ở cữ không. Chồng em trả lời mẹ chỉ gửi đồ ăn chứ không có tiền. Dì chồng em mới nói đáng lẽ bên ngoại phải nuôi con gái 6 tháng, mọi chi phí bên ngoại lo hết, sao đây kì vậy.
Em thật sự bất ngờ vì trước giờ cứ nghĩ sanh đẻ là việc của 2 vợ chồng, có nhiều thì sướng, không có thì chịu khổ hơn chút cũng được, chứ cũng không mong muốn ông bà 2 bên cho chát gì hết. Từng cái áo, cái tã của con, một tay em mua tất, 2 bà nội ngoại không có điều kiện nên không cho em cũng không buồn. Đầy tháng con, bà ngoại gửi gà lên cúng, bà nội không có gì thì góp công nấu, em cũng vui. Vậy mà em buồn vì câu nói của dì chồng ghê. Em cứ bị ám ảnh, không biết suy nghĩ của mình có sai không, có phải bên ngoại phải lo chuyện ăn uống ở cữ của con gái trong suốt thời gian ở cữ không.
Em sinh lần đầu nên ít kinh nghiệm, mấy chuyện đó em không biết, mà hỏi mẹ em thì sợ bà buồn. Nằm suy nghĩ cứ khóc, thấy thương mẹ quá chừng. Vì câu nói đó mà em mới nghĩ lại, và nhận ra hình ảnh quá khác nhau của 2 bà nội ngoại khi vào chăm con chăm cháu. Nội vào với tâm lý góp công, xách 1 ba lô đồ, không nghĩ ngợi gì nhiều. Ngoại vào với hành lý la liệt, tới nỗi tài xế xe khách nhăn nhó vì hành lý chiếm nhiều nhất. Nào là 1 thùng xốp đông lạnh đồ ăn tẩm bổ cho con gái và cả nhà, nào là 1 ba lô quần áo em bé cũ mấy dì ở quê gửi tặng (tuy đồ cũ nhưng bà quý lắm, xếp lại từng cái gọn gàng đem lên cho cháu), nào là rượu gừng, nghệ tươi, lá xông mẹ hái ở quê để con gái xông đủ 10 ngày. Quần áo của mẹ chỉ vài bộ, xếp trong cái túi nhỏ, chỉ đủ mặc 3 ngày trên viện.
Em nhớ lúc phải về nhà, mẹ gọi điện vào hỏi em thấy khoẻ trong người chưa mẹ mua thuốc bắc gửi vào, nói xong mẹ quên cúp máy em vô tình nghe được mẹ quay qua nói với bà ngoại, giờ tiền đâu mua thuốc đây, để mai con chạy qua nhà thằng V mượn đỡ mua rồi thư thư trả nó. Em nghe mà rớt nước mắt.
Mẹ thương con gái như vậy nên em cũng không dám làm mẹ buồn, gặp mẹ là dúi tiền cho nhưng mẹ không lấy, lần nào cũng trả lại. Em cứ nghĩ mình không cho mẹ thì thôi, lấy chồng rồi ai lại đòi hỏi mẹ phải nuôi mình. Có phải em nghĩ sai không ạ? Có phải con gái sinh là nhà ngoại phải chu cấp tiền để con ở cữ không ạ?