E thật sự mệt mỏi với cuộc sống hiện tại. E đang là sinh viên năm 2 học bs, e lỡ có bầu. Giờ bầu cũng được 7th, e có quen với một a người Huế. Bố mẹ k thích trai huế thêm đó a ấy nhìn rất nhỏ, ngang tầm với e thoi, lại ít nói, đang kinh doanh nhỏ tại Đà Nẵng nên càng không thích. Nhà a ấy có về xin cưới hỏi đàng hoàng, nhưng bố mẹ e không chịu. Lúc đầu thì có nói đồng ý rồi nhưng sau lại không cho, nói trai Huế khó ở sống không nổi, rồi việc kinh doanh buôn bán bấp bênh nay đây mai đó không thể nào lo cho e học tiếp được nên không cho cưới, bắt e bỏ. E có lời qua tiếng lại với gd, cũng nói cả với a ny. Chuyện sẽ không phức tạp quá khi không xuất hiện thêm người thứ ba. Ông này có quen biết với nhà e, công việc thì tạm, ổng lại nói thương e và chấp nhận việc e có bầu với nta, coi con e như con ổng. E không chịu, có nói với hai bên, nhưng ông này vẫn chờ, nhà e vẫn ép. Còn a ny thì sau một hồi nhà e ngăn cảm cũng nói là chấp nhận từ bỏ cho e cưới ông kia mà chưa về nhà e xin, hay nói một cái gì, tất cả đều chỉ qua gọi điện hay nt.
Khi nghe a ấy nói vậy e như suy sụp hoàn toàn, một phút ngu mà lỡ đồng ý đám hỏi với ông kia. Khi nhận ra được thì nó đi xa quá. E giờ không biết nén làm thế nào. Giờ e như cái xác không hồn vậy. E ở nhà chờ tới ngày sinh, mà bố mẹ cứ mặt nặng mày nhẹ, nói cho e ăn đi học mà mang tiếng xấu về nhà. Bầu thèm ăn linh tinh, có ăn no thì vẫn muốn ăn tiếp v mà nói ăn no rồi than rồi thở, bầu đau lưng đi khòm thì nói ưỡn ẹo, nằm khó thở thở mạnh thì nói suốt ngày thở dài phát chán.
Sau vụ đồng ý đám hỏi thì cái ông kia vô nhà e ở luôn rồi. Còn vo phòng e như đúng rồi. E không nói được vì bố mẹ đã đồng ý. Chẳng đem nào e được ngủ yên giấc. Vô phòng mà như địa ngục với e vậy.
E phải thế nào bay giờ ạ, chứ bế tắc quá rồi, cứ như chết từ từ vậy.
E chỉ muốn mấy chị cho e lời khuyên, hay tam sự gì cũng được, e không biết sống tiếp thế nào, cuộc sống hon nhan như sẽ đi tới đâu khi không có tình cảm. E thực sự không muốn vun vén cho cuộc hon nhân này tí nào, quan tâm cũng không.