Các mẹ đã đi xem Mắt Biếc chưaaaaa
Mình chưa đọc truyện “Mắt biếc” nhưng phim này nổi rầm rộ từ cái thời mới casting call rồi nên mình cũng hóng phim. Trước khi đi coi thì mình đã đọc qua vô số review phim mà chủ đề nóng hổi gần đây nhất mình đọc được là “Ngạn là một thằng loser, nếu tôi là Hà Lan tôi cũng sẽ không yêu Ngạn”. Vậy thì bài viết này sẽ tập trung bênh Ngạn theo ý kiến cá nhân của mình sau khi xem xong nha!
“Mắt biếc” đúc kết ngắn gọn bằng hai từ “dang dở”. Dang dở cho Ngạn, dang dở cho Hà Lan, dang dở cho Hồng và cả dang dở cho Trà Long. Toàn phim chỉ thấy có ml Dũng là hạnh phúc đuề huề nhất nên thôi tức không bàn.
Hà Lan và Ngạn đều được sinh ra và lớn lên tại làng Đo Đo, Hà Lan là cô gái đầu tiên bước vào cuộc đời Ngạn và có lẽ sẽ là cô gái cuối cùng bước ra khỏi cuộc đời Ngạn trong một cái sau này xa xăm. Ngạn yêu nơi mình lớn lên, yêu làng Đo Đo và yêu cả dáng hình Hà Lan trong từng ngõ ngách của làng Đo Đo đó. Quay lại về chủ đề “Ngạn loser”, có người cho rằng Ngạn không yêu Hà Lan như cái cách Ngạn cứ thi vị hoá tình đơn phương của mình, Ngạn thực chất chỉ yêu làng Đo Đo mà Hà Lan là một nơi để cùng chất chứa kỉ niệm tại làng đó mà thôi. Theo mình thì không phải như vậy. Ngạn có yêu Hà Lan, nhưng Ngạn luyến tiếc Hà Lan của quá khứ - một Hà Lan chân chất, một Hà Lan chỉ của riêng Ngạn, một Hà Lan tưởng chừng sẽ mãi như thế nay chỉ trở thành hoài niệm mà Ngạn bất chợt nhớ lại mỗi khi nhìn Trà Long.
Từ ngày lên phố thì Hà Lan đã thay đổi nhiều, “lạ hoắc, lạ lẫm, xa lạ” là từ Ngạn dùng để hình dung Hà Lan của phố huyện. Sự “sốc” của Ngạn trước sự thay đổi mau chóng của người con gái mình thương cũng như sự “sốc” mà thi nhân Nguyễn Bính đã từng gặp phải và tỏ bày trong “Chân quê” vậy:
“Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!
Nào đâu cái yếm lụa sồi?
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
Nào đâu cái áo tứ thân?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?
Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh!
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”
Đúng thật là Ngạn níu kéo dĩ vãng, bởi vì trong thâm tâm Ngạn biết, Hà Lan của dĩ vãng cho Ngạn cơ hội để thổ lộ tình cảm nhiều hơn là Hà Lan của hiện tại. Và sự thật là vậy. Ngạn với Hà Lan có gì để nói cùng nhau đâu ngoài kỷ niệm hai đứa tại làng Đo Đo, vậy mà giờ khi Ngạn nhắc về làng Đo Đo như cây đa già nó gãy rồi thì Hà Lan cũng không còn hứng thú mà chỉ trả lời gỏn lọn “thì nó già lắm rồi mà Ngạn”. Như Hà Lan đã nói, “thứ mà Hà Lan muốn, Ngạn không tìm thấy tại làng này đâu.”
Hà Lan lên phố, thích anh họ Ngạn, là Dũng. Dũng ăn chơi, Dũng biết mọi địa điểm thích hợp để vào dẩy, Dũng cũng biết mọi mánh lới để làm đổ vỡ trái tim con gái nhà người ta. Nếu nói Hà Lan yêu Dũng, thì mình thấy Hà Lan lỡ yêu cái mới của phố huyện đúng hơn. Vả lại, Hà Lan đương tuổi mới lớn nên đâm ra ưa thích những thứ gì mới lạ hơn, Hà Lan muốn được như các cô gái hiện đại trên phố, là “gái phố” chứ không muốn là “gái quê” nữa. Kết quả là Hà Lan như vô số gái quê ngây ngô khác, bị người ta đùa giỡn tình cảm rồi trở thành single mom ở tuổi độ 17 tươi đẹp.
Mình thấy Hà Lan đáng trách hơn là đáng thương. Hà Lan yêu trong sáng đấy, nhưng lại nhẹ dạ cả tin mà nên việc lỡ lầm. Mình thấy đáng trách là bởi đến những phút cuối phim mình mới biết mẹ của Hà Lan cũng đã trót lỡ lầm mà có được Hà Lan, vậy mình nghĩ Hà Lan nên lấy việc đó mà đừng sa vào vết xe đổ của mẹ thì hơn. Đúng là việc tránh khỏi cám dỗ rất khó, đúng là việc Hà Lan mới dưới quê lên nên dễ bị dụ dỗ, tuy nhiên về vấn đề trao thân thì con gái thời nào, buổi nào cũng nên cẩn trọng. Không phải không được trao thân mà là xem xét xem người ta đáng để mình trao hay không hoặc cũng phải suy xét xem nếu có chuyện bất đắc dĩ xảy ra mình hoàn toàn có thể đối mặt với tư thái “oke tao tiếp” không.
Sự cũng đã rồi, không nói nữa. Người mình thương nhất là Ngạn. Mình không hiểu sao mọi người lại bảo Ngạn là mẫu trai loser luôn á! Ngạn lớn lên mặt mày sáng sủa, trí thức; suốt năm cấp 3 giữa cái xô đẩy của thị thành thì Ngạn chỉ lo học và lo cho Hà Lan chứ chẳng lo cho cô nào hay sòng nào; sau này Ngạn đi làm thì Ngạn chọn về Đo Đo dạy (khúc này mọi người bảo Ngạn chỉ là winner ở quê thì sai hoàn toàn nhé, lúc Ngạn tốt nghiệp và nói cho Hà Lan quyết định của mình thì Hà Lan cũng bảo rằng Ngạn có nhiều cơ hội mà, tức là Ngạn giỏi đấy chứ chẳng vừa đâu).
Đấy, Ngạn là điển hình của trai ngoan, trai hư như Dũng thì thích nhưng trai ngoan như Ngạn thì lại chê là loser bảo sao phút cuối cứ trách đàn ông trên đời toàn thằng bạc tình. :v Yêu Dũng thì vui thú đấy, nhưng vui quá thì ăn cho hết. :)))) Đời Hà Lan có Ngạn là sự an ủi lớn nhất, hiếm ai vẫn giữ lòng thủy chung yêu người ta khi biết người ta đã ăn nằm với kẻ khác, còn có con với kẻ đó mà mình lại là người hết mực chăm sóc cho đứa con đấy nữa. Sự tha thiết này của Ngạn dẫn đến sự áy náy sâu sắc trong lòng Hà Lan.
“Mỗi khi nhìn Trà Long, Hà Lan chỉ nhớ tới lỗi lầm của mình, còn mỗi khi nhìn Ngạn, Hà Lan chỉ nhớ tới những gì mà Hà Lan đã đánh mất.”
Mọi người sẽ bảo Hà Lan đưa đẩy, Hà Lan làm giá, Hà Lan thấy có Ngạn thương mà ngu không chịu lấy. Ừ, nếu là người ngoài nhìn vào thì Hà Lan ngu thật, nhưng nếu đặt trên tình cảnh Hà Lan thì mình thấy sự khổ tâm của Hà Lan là đúng. Trước kia Ngạn là bạn của Hà Lan, nhưng sau hàng tá chuyện xảy ra, Ngạn đã là ân nhân của Hà Lan, là người con trai mà Hà Lan bắt đầu ngước lên nhìn rồi. Cho nên Hà Lan không chảnh, Hà Lan chỉ thấy mình không xứng mà thôi. Đối với tình cảm trước sau như một của Ngạn, Hà Lan day dứt với sự tàn nhẫn của mình, Hà Lan đau khổ vì mình chẳng còn vẹn nguyên để mà đáp lại Ngạn. Hà Lan có yêu Ngạn không? Có. Hà Lan đã yêu Ngạn từ cái thời còn ở làng Đo Đo rồi.
Đó là một khoảnh khoắc rất đáng giá mà diễn viên Trúc Anh đã thể hiện thành công tâm tư của Hà Lan thông qua ánh mắt của mình. Đầu phim, có phân đoạn Ngạn và Hà Lan ngồi cùng nhau, dưới tán cây xanh rợp, trong ánh nắng tươi vàng, nói chung là phong cảnh rất hữu tình. Hà Lan đã mong chờ sự chủ động từ Ngạn, ấy là mong chờ cái hôn đầu của hai đứa khi mà mặt hai đứa đang chỉ cách nhau vỏn vẹn vài cm, khi Ngạn mà bắt được giây phút ấy thì có lẽ Ngạn sẽ bắt được cả đời của Hà Lan rồi. Thế nhưng Ngạn đã quay đi và ánh mắt của Hà Lan tỏ rõ sự hụt hẫng.
Nguyên nhân chủ chốt người ta gọi Ngạn là thằng “loser” vì Ngạn không chủ động. Chơi ơi mấy má người ta làm bạn mười mấy năm đó chứ có phải hai ba năm đổi lại đâu. Thân thiết càng lâu thì nỗi sợ càng lớn, sợ mất người ta. Hà Lan là bạn thân của Ngạn, là tình đầu của Ngạn, là tình đời của Ngạn, pha này là được ăn cả ngã về không đó! Ngạn mà “loser”, mà nhát gan thì đã không hai lần biết sức mình yếu kém mà vẫn lao ra bảo vệ cho Hà Lan khi thấy Hà Lan bị thương tổn, để rồi hai lần về lần nào cũng bầm dập. Ngạn đã định bày tỏ lòng mình cho Hà Lan rồi, một lần đứng chờ ngoài cổng thì mới biết Hà Lan nghỉ học bởi cơ sự dính bầu, lần thứ hai tỏ tình với Hà Lan khi Trà Long đã lớn thì nhận được lời đáp đầy nước mắt.
Nếu Ngạn mà có sự quyết đoán “không tỏ tình được thì thôi ít nhất mình đã nói ra được lòng mình”, vậy Ngạn đâu có khổ. “Giá mà con giận được cổ thì đã tốt rồi”, nếu Ngạn có sự quyết đoán đến vậy thì lòng của Ngạn cũng sẽ không chân thành được đến mức nuôi cả con gái người ta mà từ đầu chí cuối cũng chỉ thương mỗi người ta. Người khác quyết đoán là bởi người ta chấp nhận mất được, còn Ngạn thì không mất được.
Phút cuối cùng, khi Hà Lan đã hiểu được lòng của Ngạn chỉ cần Hà Lan thôi thì đã quá muộn. Hà Lan đã đuổi theo nhưng đuổi không kịp nữa rồi. Nói chung mình thấy cảnh cuối Hà Lan chạy theo chuyến xe lửa trên đôi giày cao gót để lại mình rất nhiều dư âm. Thà Hà Lan cứ giữ vững suy nghĩ như vậy, thà Hà Lan cứ cho rằng cả hai không hợp, mình không xứng như thế thì mình đã không thấy tiếc nuối cho chuyện tình của Ngạn và Hà Lan. Sự thay đổi của Hà Lan vào phút chốc, ánh mắt đau đớn và da diết của Hà Lan khi đuổi theo Ngạn làm mình chạnh lòng, ngay cả lúc bị Dũng bỏ rơi, ánh mắt Hà Lan cũng chỉ là thất vọng, đẫn đờ chứ không có đau khổ như vậy. Hà Lan cũng đã luôn yêu Ngạn như Ngạn yêu Hà Lan vậy.
Ngoài Ngạn và Hà Lan ra thì mình cũng thương cho Trà Long và Hồng - là hai người con gái yêu Ngạn dữ dằn. Trà Long thì ngây thơ, yêu Ngạn một cách trong sáng nhưng sorry mình hổng chấp nhận được. :)))) Đừng nói là yêu người yêu mẹ mình, yêu người nuôi dưỡng mình từ lúc mình còn tấm bé đến lúc mình thành thiếu nữ cũng đã là chuyện vượt ngoài tưởng tượng của mình rồi. Còn về Hồng, có lẽ Ngạn khổ vì Hà Lan 9, 10 thì Hồng cũng khổ vì Ngạn 7, 8. Hồng đã để ý Ngạn từ nhỏ và cũng cố chấp như Ngạn, biết người ta không đáp lại mình mà vẫn hi vọng, Hồng chờ Ngạn từ năm tuổi chưa tới hai chữ số đến năm 35 tuổi.
Hồng là người phụ nữ xinh đẹp, chính Hồng cũng khóc mà trách Ngạn trong nước mắt rằng Hồng vì chờ Ngạn mà đã từ chối biết bao người, trong khi Ngạn muốn lo cho người ta thì người ta cũng đâu có chịu để cho Ngạn lo đâu. Thiệt sự mình thấy giữa Ngạn và Hồng là một cái gì đó rất cạn lời, muốn trách Ngạn mà lại cũng không thể trách Ngạn được. Nói chung là hai bạn không duyên cũng không phận, phí hoài những năm tháng chờ đợi tình cảm của mình được trân trọng.
Để kết thúc lại những câu chuyện tình dở dang trong “Mắt biếc” thì mình lấy ảnh này, là câu nói của Ngạn và cũng là lí giải cho tấm lòng của Ngạn, của Hồng, của Trà Long.
Suốt buổi xem phim mình không khóc, có thể do phim chưa đẩy được cảm xúc của mình tới cao trào, hoặc là do mình đã được spoil trước nên thành ra đặt kì vọng về nó nhiều hơn. Mình thấy giọng đọc của Nghĩa hơi vô cảm, nhưng ánh mắt và biểu cảm trên gương mặt thì diễn rất đạt, toát ra được chất “Ngạn”. Mình tâm đắc nhất là diễn viên diễn đóng Hà Lan, mình chưa đọc nguyên tác “Mắt biếc” nhưng đã cảm nhận được cái hồn của Hà Lan ở trong đó. Tất thảy những gì mình yêu cầu ở Hà Lan thì Trúc Anh đã lột tả vượt trên mong đợi của mình.
Đấy là đôi dòng review của mình, lời cuối mình nhắn nhủ gửi tới các bạn sắp đi xem là hãy căng con mắt ra mà chú ý từng chi tiết nha! Mấy cái biến hoá trên gương mặt nhân vật quan trọng lắm đó, nhờ đó mà ta đánh giá được Ngạn có thật sự “loser” hay không hay Hà Lan có thật sự là con này con nọ hay không. Vậy nha, chúc mọi người xem phim vui vẻ.