Những người trọng nam khinh nữ
nhưng không sinh được con trai sẽ thế nào?
Bố tôi,
ông rất rất trọng nam khinh nữ, ông nói rằng gia đình ông 3 đời độc đinh, không thể đến đời ông không có người nối dõi hương hoả, kết quả mẹ tôi sinh ra tôi là con gái, khi ấy bố tôi ở phòng sinh ầm ĩ một trận, vừa hút thuốc vừa quát:” Đẻ tiếp! “ Hồi đó mẹ tôi mạo hiểm cả tính mạng để sinh con cho ông ấy, đầu của tôi to quá, suýt chút nữa còn khó sinh, mẹ tôi nằm trong phòng sinh nghe thấy bố tôi quát vậy, đến cả khóc cũng không có sức để mà khóc nữa rồi.
Thời thơ ấu của tôi trôi qua như thế nào? Bố tôi thà ôm con trai của nhà khác quan tâm săn sóc còn hơn là cười với tôi một cái. Ngày ngày nói nuôi tôi phí tiền, cho dù tôi có nỗ lực học tập, chăm chỉ làm việc nhà đến mấy cũng không đổi lại được một lời khen của bố.
Khi tôi gần được một tuổi thì mẹ tôi mang thai, đúng vậy, vừa sinh tôi chưa đến một năm đã bị bắt mang thai tiếp rồi. Kết quả do tôi cơ thể vì sinh tôi mà tử cung bị tổn thương, lại không nghỉ ngơi và điều trị thế nên không giữ được cái thai. Bố tôi mắng mẹ tôi vô dụng, là con gà không đẻ được trứng, đến đứa bé mà cũng không giữ được. Về sau tôi nghe mẹ nói rằng, trước khi sảy thai mẹ tôi bị ngã, sau đó bà thấy máu chảy xuống chân, bà rất sợ, bố tôi lại không ở nhà, gọi điện thoại cho ông không được, nên đành phải từng bước từng bước đi đến bệnh viện, thế nhưng vẫn không giữ được đứa bé đáng thương ấy.
Về sau mẹ tôi không mang thai được nữa, cơ thể bà thật sự rất ốm yếu, sắc mặt mẹ lúc nào cũng nhợt nhạt. Từ nhỏ tôi đã biết pha đường đỏ cho mẹ và nhắc bà ăn táo tàu (đường đỏ và táo tàu đều tốt cho sức khoẻ phụ nữ) . Bố tôi không quan tâm hai mẹ con tôi dù chỉ một chút, ông càng ngày càng cáu kỉnh, khó chịu. Có một lần uống say rượu, ông khóc trước tượng Phật, nói rằng ông có lỗi với tổ tiên, có lỗi với cha mẹ, không có mặt mũi nào gặp họ hàng. Ông vừa khóc vừa la hét trước mặt tôi và mẹ, tôi nhìn ông, lần đầu tiên cảm thấy ông thật giống một người lạ, lúc ấy tôi cảm thấy hận ông, rất hận!
Rồi khi tôi học lớp 12, ngày nào cũng bận học, bận giải đề. Vào thời điểm then chốt ấy, ông ấy đã vượt quá giới hạn, tìm một chị gái, về sau tôi đã nghĩ, một người vừa không tiền không địa vị lại lớn tuổi như ông ấy, những người phụ nữ bình thường làm sao có thể nhìn trúng ông? Hoặc là chị ta đã mang thai hoặc là chị ấy bị ma làm rồi. Mẹ tôi nhát gan, lại không dám quấy rầy tôi vào thời điểm quan trọng ấy, thế nên một mình đảm đương. Chỉ đến khi bụng của chị gái kia to lên, bố tôi đón chị ta về nhà, bảo mẹ tôi biết đường mà chăm sóc chị ta, nói rằng do mẹ tôi có kinh nghiệm, kinh nghiệm cái cm nó. Cả đời chưa gặp ai mặt dày như vậy, mẹ tôi chịu không nổi nữa nên đã gọi điện cho tôi, nói rằng bố tôi làm bà nhục nhã quá, bà không muốn sống nữa. Tôi khẩn trương về nhà, lúc đó chuyện học tập có nhiều áp lực và mệt mỏi, lại thêm quá tức giận, tôi làm loạn đến mức cầm dao đứng chắn trước mặt mẹ, đối diện với hai con người bỉ ổi kia quát rằng:” Một là biến đi , hoặc là chết sớm một chút! Chọn đi!” Bà chị kia ôm bụng hét lên:” Con gái anh điên rồi điên rồi, điên cả rồi! '' Có lẽ đây là lần đầu thấy con gái mình dữ tợn như vậy, ông ấy có chút sợ sệt, lại lo rằng tôi sẽ làm hại cái thai trong bụng '' vợ 2 '' của ông ấy nên đã cùng cô bồ nhí kia ra chạy ra ngoài.
Sau đó bố mẹ tôi ly hôn, tôi cùng mẹ dọn ra ngoài, tôi cảm thấy bầu trời hôm đó thật xanh, cuộc sống này thật thoải mái, tôi chuyên tâm học hành, mẹ tôi chuyên tâm chăm sóc tôi, thời gian đó mẹ tôi cười nhiều hơn , sức khoẻ cũng tốt lên rất nhiều. Tôi quyết tâm thi đại học, cuối cùng tôi đỗ trường 985 ( gồm 38 trường đại học trọng điểm của TQ) , chạy về nhà ôm mẹ khóc, vừa khóc vừa nói với mẹ rằng:” Mẹ, con gái mẹ đỗ đại học rồi, về sau con sẽ chăm sóc mẹ, mẹ có thể yên tâm rồi!”
Đứa con mà bố tôi chờ mong cuối cùng cũng không giữ được, chị gái kia ngày trước đã từng phá thai nhiều lần, sức khoẻ cũng không tốt, lại có bệnh tình dục, cái thai trong bụng chị ta ngay từ đầu đã yếu, tiếc rằng bố tôi quá khao khát có con trai, sống chết muốn chị ấy mang thai tiếp, chị gái kia không chịu nổi nữa nên chị ta cũng bỏ bố tôi mà đi rồi. Bố tôi trong chớp mắt già đi rất nhanh, có thêm rất nhiều tóc trắng, hút thuốc ngày một nhiều. Nghe họ hàng nói, bố tôi nói rằng tổ tiên không công bằng với ông ấy, không thể cho ông ấy một đứa con trai, không muốn ông ấy có người hương hoả. Cô bồ nhí kia đi rồi, chỉ còn một mình bố tôi ngẩn ngẩn ngơ ngơ trong phòng, trước giờ tôi chưa từng đi thăm ông ấy, trong lòng tôi ông ấy không còn là bố tôi nữa rồi.
Thời gian sau, bố tôi đi nhận nuôi một bé trai tầm 6-7 tuổi, đổi họ của đứa bé thành họ của ông ấy, sau khi nhận nuôi xong ông ấy cũng cảm thấy mình như được sống lại, ngày ngày dắt con trai đi tản bộ, đi khắp nơi khoe khoang:” Nhìn con trai tôi xem, cao biết bao khoẻ mạnh biết bao, nhà họ Lưu này có đời sau rồi! “ Thật ra sau lưng, hàng xóm nói bố tôi bị ma nhập rồi, nuôi con của người khác mà còn dương dương tự đắc. Ông ấy không biết, dùng hết tiền bạc tài sản cho đứa con trai của ông ấy, ngày ngày chiều chuộng nó hết mức, chiều đến mức thằng bé thành bá vương, thành một đứa trẻ ngang ngược luôn rồi. Thằng bé ở trên trường đánh lộn, trốn học, bố tôi lớn tuổi vậy rồi mà còn thường xuyên phải chạy đến trường xin lỗi, nghe thầy cô giáo mắng mỏ.
Tôi và mẹ từ trước tới nay đều không quan tâm chuyện bên đó thế nào, tôi sớm đã đi làm rồi, luôn một lòng kiếm tiền để báo đáp mẹ, khuyên mẹ nên tìm một người đối tốt với mẹ, không thể cả đời này chịu đựng một người đàn ông không ra gì được. Mẹ tôi thương tôi, sợ tôi tủi thân, không bằng lòng , có lúc mẹ tôi cũng than thở về hành vi ngu xuẩn của bố tôi, nói rằng lão Lưu thật ngang ngược, làm khổ bản thân đến nông nỗi này.
Đứa bé kia lên cấp 2, bố đến tìm tôi, bao nhiêu năm rồi đây là lần đầu tiên ông ấy tìm tôi,không phải vì tình nghĩa cha con, mà là vì con trai ông ấy, ông ấy vừa mở lời đã nói muốn tôi giúp con trai ông ấy vào một trường cấp 2 tốt một chút, tôi hỏi thành tích học tập ra sao, nghe xong câu trả lời, thật sự quá tệ! Căn bản là không vào được trường cấp 2 mà ông ấy muốn, tôi từ chối. Bố tôi rất tức giận, ông bảo với tôi rằng đó là em trai tôi, vậy mà tôi lại không giúp. Tôi hỏi ngược lại:” Thằng bé này có quan hệ máu mủ với con ư, là con ruột của bố hay của mẹ? Vì sao con phải giúp nó ?” Bố tôi á khẩu một lúc, lại lẩm bẩm nói rằng nó có cùng họ với tôi, thế nên nó là người trong gia đình, về sau nó sẽ là độc đinh nhà họ Lưu. Tôi cười nói rằng ngoài kia có rất nhiều người họ Lưu, đứa con trai này của bố tôi có lẽ cũng là con trai độc đinh của nhà họ. Bố tôi nói không lại tôi, hung dữ hỏi rằng rốt cuộc tôi có giúp hay không , tôi trả lời không giúp, ngày trước bố tôi vì cô bồ nhí kia mà đuổi tôi với mẹ đi sao lại không nghĩ đến lúc bố đến nhờ tôi giúp! Vậy là ông ấy đành lẳng lặng về nhà rồi. Sau này, đứa “ em trai “ kia của tôi vào một trường cấp 2 không ra gì, bố tôi đã 60 tuổi rồi, khó mà tưởng tượng những ngày sau của ông ấy sẽ chật vật thế nào, nhưng mà dù sao chuyện đó cũng không liên quan đến tôi nữa rồi.
Mai sau tôi có con, không quan tâm là trai hay gái, tôi chỉ cần một đứa, không những vậy tôi sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương sinh mạng ấy, đem tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con. Những đau khổ tôi đã trải qua, những mất mát mà tôi đã chịu đựng, tôi sẽ không để con tôi phải nếm trải thêm dù chỉ một lần. Chúc tất cả những người trọng nam khinh nữ, vì con trai mà ức hiếp khinh thường con gái, sẽ không có được hạnh phúc!
_______
Group Weibo Việt Nam
Dịch bởi : Dưa Hấu Nhỏ - xiaoxigua