NGHIỆN
Khi vừa sinh ra, trẻ con không nghiện. Chúng bắt đầu nghiện khi bố mẹ chúng nghiện.
Nghiện ở đây không phải là nghiện m.a tú.y. Những thứ họ nghiện còn kinh khủng hơn m.a t.úy.
Trẻ con không có nhu cầu xem smartphone khi ăn. Nhưng bố mẹ chúng nghiện smartphone và nghĩ smartphone sẽ thu hút sự tập trung của chúng khi ăn. Và từ đó chúng nghiện nên phải ăn cùng smartphone.
Trẻ con không nghiện thành tích, không muốn tranh đua. Nhưng bố mẹ chúng thì có. Hằng ngày họ xả vào đầu chúng những thứ kì vọng danh hiệu. Buộc chúng phải chạy theo thành tích ảo.
Trẻ con không nghiện khoe khoang, ngược lại chúng rất khiêm nhường. Nhưng bố mẹ chúng nghiện khoe để nhận được sự ngưỡng mộ, trầm trồ của xã hội.
Trẻ con không nghiện sống ảo. Bản năng chúng sống rất thật, không biết diễn. Nhưng bố mẹ chúng nghiện cuộc sống ảo. Chúng như những con búp bê, được thay quần áo nhiều lần phải diễn và chụp các shoot hình trong nước mắt. Để khiến bố mẹ chúng thỏa mãn đếm like khi đăng hình.
Trẻ con không nghiện phần thưởng. Chúng muốn giúp bố mẹ vì chúng muốn làm họ vui, chúng cho đi nhưng không nghĩ đến việc nhận lại. Nhưng bố mẹ chúng thì nghiện. Họ làm việc gì cũng cần có phần thưởng, cần đáp trả.
Trẻ con không nghiện giáo điều, thao túng. Bản năng chúng tôn trọng các mối quan hệ xung quanh. Nhưng bố mẹ chúng thì có. Họ thao túng chúng dưới lớp vỏ tình yêu, nghiện việc điều khiển được ai đó theo ý mình, nghiện kiểm soát các mối quan hệ xung quanh.
Trẻ con không nghiện những thứ ảo như người lớn. Chúng luôn cảm thấy mỗi ngày đều mới mẻ, khát khao sống cuộc sống thật, tập trung vào chính mình và có bản năng khiêm nhường. Chúng không phụ thuộc nghiện ngập điều gì cho đến khi chúng được tập nghiện theo người lớn.
Nếu vùng suy nghĩ của trẻ con là bầu trời trong xanh đầy nắng, thì vùng suy nghĩ của người lớn là bầu trời đầy mây đen xám xịt, sấm chớp. Họ kéo mây đen đến bầu trời đầy nắng kia.
Đó cũng là lúc nụ cười của đứa trẻ tắt đi.