“Khi con nói “ Không”
Mình đã thao túng, tiêu chuẩn kép với con như thế nào.
Từ lúc con lên hai, câu cửa miệng lúc nào cũng là Không, không đánh răng, không tắm, không ăn, đủ thứ không. Mình còn nhớ có hôm cả nhà chạy xà quần cầm con gấu bông để làm trò cho con chịu thay quần áo. Mình đọc sách thì mọi người nói đây là giai đoạn khủng hoản, và hãy đưa ra cho con nhiều sự lựa chọn kèm giải thích. Câu chuyện bắt đầu như thế.
Sau mỗi cái không – lắc đầu, mình sẽ đưa ra vài phương án thay thế cho con. Hôm nào thấy hai phương án vẫn không xoay chuyển được nàng thì mình tăng luôn thành 3, 4, 5 cho dễ xử. Con thay áo nhé, áo màu hồng, áo hình Kitty, ôi có cả cái áo có bông hoa đẹp lắm nè.
Con không ăn cá hả? Cá này có nhiều vitamin giúp con thông minh í, ăn cá đi rồi đẹp như công chúa. Trong đầu mình luôn có sẵn muôn ngàn lời giải thích kèm theo, từ những lý do hợp lý đúng khoa học, đến cả những lý do vớ vẫn đúng kiểu con nít mới tin. Chỉ với một mục tiêu: Không phải thành có.
Tài ăn nói của mình thế nào mà hầu hết các lần con mình đồng ý. Có lần mấy cô hàng xóm gần đó đứng vỗ tay, ôi con bé này ( mình) chắc làm giáo viên mầm non, thuyết phục giỏi thế. Mình còn tự hào vui sướng trong lòng. Sự vui sướng này nó kèo dài cho đến khi;
Bạn lớn hơn chút. Mình đọc truyện Giáo dục giới tính về Bảo vệ cơ thể cho con nghe, đến đoạn *Không là Không* thì mình mới thấy một bầu trời hoang mang luôn ạ. Chuyện là: bạn có đồng ý theo một người lạ đi về nhà? và người lạ này đưa ra rất nhiều những lời mời gọi hấp dẫn: nhà có Cún xinh lắm, cháu có thể chơi với chúng, abcd. Con mình thì nói cái gì vài ba câu sẽ dạ dạ xuôi theo...
Từ thuyết phục đến dụ dỗ, thao túng.
Khi cơ thể đưa ra tín hiệu của sự dừng lại và (ba) mẹ luôn chặn.
Thật sự mình đang đánh đổi việc ăn uống, chọn lựa quần áo, tóc tai của con với những việc gì vậy?
Câu chuyện sẽ đi đến đâu khi con không thể nói ra từ KHÔNG – một cách chắc chắn và rõ ràng?
*Chúng ta sẽ làm gì khi chúng ta không biết nói không?
Không biết cách thể hiện bản, chăm sóc bản thân? Không biết bảo vệ cơ thể? Tôi không muốn ăn thức ăn này, tôi không muốn cắt tóc, tôi không muốn đánh răng, tôi không muốn ngủ. Tôi biết tôi muốn gì – know oneself - *
Thế lỡ chẳng may sau này con mình có gặp phải anh chàng nào cà chớn động tay động chân – thì con còn biết mà nói: Không em không đồng ý anh làm vậy. Chứ cỡ mà lại thuyết phục kiểu nhân danh tình yêu, đánh hay gì nhưng vẫn thương mà mình vẫn vương vào thì bao nhiêu câu chuyện đau buồn xảy ra rồi đó.
Còn bà má ẻm, là mình nè, đến giờ mỗi lần vô tiệm cắt tóc, mà bị anh thợ thuyết phục 800 câu để cắt theo kiểu ảnh thích, hổng theo ý mình, cũng phải lấy hết can đảm mới dám nói: Không anh ơi, em vẫn muốn kiểu kia thôi.
Nói KHÔNG không phải ai cũng nói được