HÃY CHO CON QUYỀN ĐƯỢC KHÓC
“Sao nó ở với tôi thì cả ngày ngoan ngoãn, mẹ về một cái là nó bèo nhèo, mẹ về một cái là nó hư?" Có mẹ nào nghe cô giáo, bà nội, hay bác giúp việc... than vậy không?
Mình nhớ, vài tuần trước, Xu không tìm ra cuốn tập, Xu cáu kỉnh với mẹ. Mình đang căng thẳng nhiều việc, nên quát lại, to hơn: "Sao con lại cằn nhằn mẹ? Mẹ đã làm gì sai? Sao con tử tế với mọi người mà khó chịu với một mình mẹ vậy?". Xu khóc.
Mình lên xe, chạy đi làm, nghĩ lại bỗng thấy thương Xu quá. Ừ nhỉ, tại sao Xu không được quyền cằn nhằn? Tại sao lại không được quyền bộc lộ những cảm xúc tiêu cực?
Ngày xưa mình đã từng tức vì con ở với người khác cứ luôn ngoan hơn, ở với mẹ con cứ “uốn”, cứ “hư” hơn. Mình thấy như thế là không công bằng với mẹ.
Nhưng giờ thì mình hiểu. Con “uốn” với mẹ, con “hư” với mẹ, vì con chọn mẹ làm cái Van Xả. Ở cạnh cô giáo, GV, bà... con đã gồng, đã rướn, đã ép mình.
Ai rồi cũng vậy, với những nơi không an toàn, những nơi không yêu bạn vô điều kiện, bạn đâu có dám bộc lộ những cảm xúc mềm yếu, những khoảng tối trong tim mình ra đâu.
Mấy hôm nay mình đi học lớp Mindful Self-Compassion. TS Steven Hickman và Mijiam Luthe nói: những cảm xúc khó như tức giận, ghen tỵ, sợ hãi, xấu hổ... nó tồn tại song hành với những cảm xúc tích cực tốt đẹp. Đừng hi vọng triệt tiêu hoàn toàn. Đừng phí công gò ép chống lại.
Mẹ ạ, thương con thì hãy để con được quyền giận và hãy để con được quyền khóc. Đừng chặn dòng đột ngột, đừng cấm đoán, đừng làm nó tắc nghẹn, rồi lâu ngày nó thành nội kết trong lòng con đó
- Mẹ Xu Sim