NHẬT KÝ CỦA MỘT EM BÉ 2 TUỔI
Hôm nay con thức dậy và muốn tự mặc quần áo cho mình nhưng lại bị mẹ từ chối:
- “Không, không, chúng ta không có thời gian, để mẹ mặc cho!”
Điều đó đã khiến con buồn.
Con muốn tự mình ăn sáng nhưng lại được bảo là:
- “Không, con quá là bừa bộn, hãy để mẹ bón cho con”.
Và điều đó đã khiến con chán nản.
Con muốn tự mình đi bộ và leo lên xe nhưng lại được bảo:
- “Không, chúng ta cần phải đi ngay, chúng ta không có thời gian. Hãy để mẹ đỡ con lên xe nhé”.
Điều này làm con khóc.
Con muốn tự mình ra khỏi xe nhưng lại được nói:
- “Không, chúng ta không có thời gian”.
Điều này khiến con muốn trốn chạy.
Sau đó khi con muốn chơi với các khối xếp hình thì mẹ lại nhắc:
- “Không, không phải như thế, mà là như thế này này”.
Và con không có hứng thú với các khối xếp hình nữa.
Con muốn thử chơi con búp bê mà bạn khác đang cầm, vì thế con đã lấy nó. Con lại được bảo là:
- “Không, đừng làm vậy! Con phải biết chia sẻ chứ”.
Con không chắc chắn những gì con đã làm, nhưng nó làm con buồn. Thế là con lại khóc.
Con muốn một cái ôm nhưng lại được bảo: - “Không, con ổn mà, con đi chơi đi”.
Con được nhắc:
- "Tới lúc nhặt đồ lên rồi”.
Con biết bởi vì ai đó cứ luôn nói vậy. Nhưng con không biết phải làm gì, con đang đợi ai đó chỉ cho con.
- "Con đang làm gì đấy? Tại sao con chỉ đứng đó? Nhặt đồ chơi của con lên ngay đi!”
Con không được phép tự mặc quần áo hoặc tự mình di chuyển đến nơi con cần đến, nhưng bây giờ con lại được yêu cầu nhặt đồ. Con không biết phải làm gì cả. Chẳng phải nên có ai đó chỉ cho con làm như thế nào sao? Con nên bắt đầu từ đâu? Những thứ này sẽ cất ở chỗ nào? Rất nhiều từ ngữ được nói ra nhưng con không hiểu mình đang được yêu cầu làm gì cả. Con cảm thấy sợ hãi và không di chuyển. Con chỉ có thể nằm xuống sàn khóc.
Khi đến giờ ăn, con muốn tự lấy thức ăn cho riêng mình, nhưng lại được bảo:
- “Không, con còn nhỏ. Hãy để mẹ làm cho”.
Điều này khiến con cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Con đã cố gắng ăn thức ăn trước mặt, nhưng con không thể và ai đó cứ nói rằng:
- “Đây này, thử cái này, ăn món ăn này này”
và đưa mọi thứ vào trước mặt con khiến con không muốn ăn thêm nữa. Điều này làm con muốn ném bỏ mọi thứ và khóc.
Con không thể tự ra khỏi bàn vì không ai cho phép, và bởi vì con quá nhỏ bé nên con không thể làm được. Họ cứ nói con phải cắn một miếng đi. Điều đó khiến cho con khóc nhiều hơn. Con vừa đói, vừa buồn và thất vọng. Con mệt mỏi và cần một cái ôm. Con cảm thấy không an toàn, mất kiểm soát. Chúng khiến con sợ hãi. Con càng khóc nhiều hơn.
Con mới 2 tuổi. Sẽ không ai để con tự mặc quần áo, không ai để con tự di chuyển tới nơi cần đến, không ai cho con được làm theo nhu cầu của riêng mình. Vậy mà con lại được mong chờ sẽ biết cách chia sẻ. Con lại được mong chờ con sẽ biết phải nói gì và làm thế nào để hành động hoặc xử lý cảm xúc của mình. Con được mong đợi sẽ ngồi yên hoặc ý thức được nếu con ném thứ gì đó nó có thể bị vỡ. Nhưng con làm sao biết được những điều này? Con không được phép tự làm các kỹ năng như đi bộ, đẩy, kéo khóa, đóng cúc áo, rót nước, phục vụ, leo trèo, chạy nhảy, ném hoặc làm những việc mà con biết mình có thể làm. Những thứ khiến con quan tâm và khiến con tò mò thì lại là những điều con KHÔNG được phép.
Con là một em bé 2 tuổi. Con không phải đứa trẻ hư. Con cảm thấy rất thất vọng. Con luôn lo lắng, căng thẳng, choáng ngợp và bối rối. Con rất cần một cái ôm.
(Nguồn: Bumpbabyandyou
Team WRM tổng hợp và biên dịch)