Gửi tặng đến các bà, các mẹ như lời chào, lời cảm ơn vì đã chia sẻ nhiều điều bổ ích, lí thú để mẹ con em học hỏi.
Chúc các bà các mẹ một ngày lễ thật vui, mạnh khoẻ, bình an cùng gia đình vượt qua đại dịch.
Không biết có mẹ nào như em không? Vì mong con vui vẻ, có nhiều trải nghiệm hơn mà trưa k ngủ, thức đêm mò hôm tìm rồi làm học liệu cho con. Bỏ quên đi bản thân để con mình lên trước. Rồi nhan sắc đi xuống, sức khoẻ cũng vì thế mà ảnh hưởng. Rồi em nhận ra khi mình không khoẻ chơi với con cũng chả vui. Không khoẻ cũng chả đủ sức chăm con.
Khi mình không yêu mình cũng sẽ chẳng dạy con biết yêu bản thân nó. Em thấy mình đang cố quá. Và em dừng lại đặt câu hỏi: điều con cần thực sự là gì? Nếu nó biết để đổi lấy vài phút vui vẻ của nó mẹ nó đánh đổi nhiều thứ vậy liệu nó có thực sự cần những thứ đó không?
Em chậm lại 1 nhịp và bắt đầu cân bằng lại giữa việc chăm con và chăm mình. Tuy chưa đâu vào đâu nhưng cũng đang thay đổi bản thân dần dần.
Đồng hành cùng con là quá trình dài hơi không phải ngày một ngày hai nên bản thân mẹ cũng phải chuẩn bị thật tốt sức khoẻ, tâm lí và kiến thức. Mọi người hay nói là dắt ốc sên đi dạo. Em thấy đúng. Chầm chậm thôi nhưng nhất định tiến về phía trước.
Đấy là suy nghĩ và trải nghiệm của bản thân em có thể không đúng với người khác. Nhưng những gì em muốn nhắn nhủ là: Phụ nữ à! Hãy thương lấy mình.