Đỗ Như Quỳnh
Mình muốn chia sẻ về hành trình làm mẹ với rất nhiều người mẹ khác vì cảm thấy làm mẹ thật là 1 điều phi thường

SỢ HÃI LÀM MẸ

Khi mang bầu em bé được gần 02 tháng, mình đã bị ngã 1 lần trước cửa phòng tắm. Giây phút bị ngã, mình đã sợ hãi đến bất động ngồi im dưới sàn nhà, 2 tay ôm bụng và nhắm mắt. Mình đau, rất đau nhưng hơn hết là mình sợ rất sợ, những viễn cảnh trong phim chạy xoẹt qua trong đầu về 1 tình huống xấu nhất. Mình đưa tay sờ xuống đất xem có chảy máu không? (như trong phim). Và thật may, mình không sao. Cú ngã ấy chỉ làm mình ê ẩm cả tháng trời không thể ngủ ngon giấc.

Khi em bé được 30 tuần, mình test đường và bị tiểu đường thai kì, bác sĩ nói ra các viễn cảnh xấu nhất như sẽ bị tiền sản giật, mất tim thai khi chỉ số đường lên cao bất kì lúc nào. Mình cũng gần như suy sụp, mỗi ngày đều lo lắng, bất an thử đường đến tím 10 đầu ngón tay. Nỗi sợ mỗi ngày ấy thường trực đến mức thi thoảng mình lại đưa tay sờ lên bụng xem em có cử động không và nó cứ kéo dài đến giờ khắc sinh em bé.

Rồi đến giây phút sinh em bé, lúc mình nằm lơ mơ trên bàn đẻ vì mệt quá, bác sĩ xung quanh khẩn trương và gấp gáp. Mình chỉ nghe thấy tiếng cô bác sĩ đỡ đẻ cho mình nói: “Nhanh, đưa giấy cho người nhà chuyển mổ cấp cứu, tim thai đang giảm nhanh quá, sản phụ bị sốt, cho thở ô xi nhanh”. Mình thẫn thờ, chỉ biết cố gắng hít thở thật sâu để lấy không khí cho em bé trong bụng. Giây phút ấy, mình chỉ nghĩ cố lên cố lên, đây là giây phút cuối cùng rồi, sắp được gặp em rồi. Có lẽ vì sợ hãi như vậy nên giây phút được da kề da với em, mình thấy rất kì diệu. Em đây rồi, sau tất cả, em đây rồi.

Tưởng chừng mọi thứ có thể đã kết thúc nhưng không. Một ngày mùa hè của tháng 5 oi ả, đúng 1 tuần sau khi từ bệnh viện Phụ sản HN về quê chồng, khi vết khâu vẫn còn đau, mình bơ phờ vì thiếu ngủ thì mình nhận được 1 cuộc gọi từ bác sĩ nói trong các chỉ số xét nghiệm lấy máu gót chân của em có 1 chỉ số hơi cao liên quan đến bệnh về thận. Bác sĩ nói cho em qua Viện Nhi tw để xét nghiệm máu lại và nghe tư vấn. Việc đầu tiên mình có thể làm là tra google về bệnh đó, tỉ lệ là 1/10000 – 1/15000 người bị, do gen lặn của bố mẹ gặp nhau gây nên, có 2 biến thể 1 là sống cả đời với thuốc, phẫu thuật 2 là tỉ lệ tử vong cao. Mình shock, nhìn em bé hồng hào bình yên nằm ngủ trên tay, mình chỉ biết khóc, tại sao tại sao lại là con của mình?

Ngay hôm sau, cả nhà lên Hà Nội. Giây phút ôm em bé hơn 1 tuần tuổi trong tay và bác sĩ rút 1 ống máu rất to của em, mình cũng khóc vì quá xót con, chỉ ước mình sẽ là người gánh chịu hết những nỗi đau đó.

Suốt 1 tháng trời, cứ lấy máu xét nghiệm, khám, tư vấn, chờ kết quả rất là nặng nề và mệt mỏi, mọi người không ai nói với nhau 1 câu. Bác sĩ có đưa cho mình 1 vài loại thuốc nói nếu em sốt cao thì uống và cho vào ngay viện. Giây phút nào của những ngày ấy, mình cũng sợ hãi, sợ em bị sốt. Rồi, mọi thứ ổn hơn, em không sao, vẫn ăn ngủ tốt. Niềm hạnh phúc ấy như 1 sự hồi sinh với mình.

Đó là lần khi em hơn 13 tháng, nhà có việc gấp nên ông ngoại nên cho em về quê, cách xa bố mẹ và khi ấy em vẫn ti mẹ. Mọi thứ phải dừng đột ngột. Mình đã rất sợ hãi, sợ em không quen, em quấy khóc, em không cai sữa được,…Nhưng ông bà nói em chơi ngoan, không khóc.
Rồi 1 lần, em bị sốt không rõ nguyên nhân, 1 đêm thấy em nóng rực mình đo nhiệt độ là hơn 40 độ, những ám ảnh về vi rut RSV, về mọi thứ lại ùa về làm mình sốt sắng. Rồi lần em bị ngã, mũi đập vào ghế và chảy máu, lần bị viêm tai, viêm phế quản các thứ,…

Nói chung, suốt hơn 3 năm trời từ ngày mang bầu và đến nay em được hơn 25 tháng, ngày nào mình cũng chập chờn những sợ hãi và lo lắng nhưng tự thấy bản thân đã mạnh mẽ hơn gấp trăm nghìn lần. Em là quan trọng nhất trên cuộc đời này.

Mình hiểu rằng, đâu đó trong cuộc sống này có vô vàn những bà mẹ kiên cường mạnh mẽ hơn mình, trải qua những sự sợ hãi lớn hơn mình gấp trăm nghìn lần và có thể đã rất đớn đau. Hi vọng, mỗi người mẹ hãy vững vàng làm mẹ. Hi vọng mỗi người khác hãy hiểu và cảm thông cho những người mẹ.

Bởi vì một khi có con xuất hiện trong cuộc sống của mẹ là đồng nghĩa với việc cuộc sống ấy không chỉ là riêng của mẹ nữa.

Lưu lại

Hai Anh Hong Duc
Tuyệt vời và thiêng liêng nhất là tình mẫu tử. Cuộc sống của mình khi có bé cũng biết bao âu lo, cầu mong cho con mọi điều tốt đẹp nhất! Con là cả thế giới của ba mẹ!
Đỗ Như Quỳnh VIP
Chúc mom và bé khỏe mạnh, may mắn nha 🍀
Tải app để tham gia
An toàn Tin cậy
Hoặc quét mã trên điện thoại để tải
Lưu ý: Thông tin tư vấn tại Mamibabi chỉ mang tính chất tham khảo, không có giá trị thay thế chỉ định của bác sĩ. Mamibabi không chịu trách nhiệm về những trường hợp tự ý áp dụng mà không có chỉ định của bác sĩ.
Bé cùng tuổi
Xem thêm chủ đề
Tâm sự
Tâm sự mẹ bầu, mẹ sau sinh, mẹ nuôi con...
Tìm kiếm