Suốt 7 tháng chờ đợi, đợi a ta cưới để giữ thể diện cho ba mẹ. Phải vác bụng bầu đi làm để trang trải tiền trọ, tiền ăn tiền sinh hoạt nơi đất khách. Rồi ngày hôm nay a ta chính thức nói câu không cưới nữa. Vậy những trận đòn, những sự chịu đựng của e suốt thời gian qua đối với a ta chỉ là trò đùa cho vui. Chính ngày hôm nay a ta mới chịu nói ra cái câu trả lời dứt khoắt cho ba mẹ e. E bầu k chồng đã phải sống chui lủi, nhịn ăn nhịn uống để dành tiền tự trang trải cuộc sống. Cái ngày a ta trả lời câu hỏi ấy cũng chính là ngày cả gia đình cũng quay lưng. Sau tất cả sự chịu đựng của e, thì giờ là 1 thân 1 mình, 1 người mẹ đơn thân rơi vào bế tắc cùng cực, sắp sanh đến nơi rồi, chỉ khoảng hơn 1 tháng nữa thôi, k tiền k người thân bên cạnh, e thật sự suy sụp. Sức khỏe ốm yếu, bị động thai, tinh thần bất ổn lại còn nhận lấy 1 đòn đau như thế này. E thật sự hận thằng đàn ông này. Thà ngày từ đầu a ta chối bỏ, để ba mẹ e thôi mong chờ, để e k phải vì gia đình mà chịu đựng, thì e cũng k tới mức này. Có nhà k thể về, giờ e biết phải làm sao đây ? Khó khăn cùng đường như này, thì bình an quá xa rồi phải không ? Bao nhiêu sự mạnh mẽ giờ lại yếu lòng như thế này. Phải cố thôi, cố lên thôi.