Cho e tâm sự cùng các chị e chút nha. Mong là hành trình tìm con của e sẽ giúp đỡ các mom phần nào có thêm động lực. 5 năm rồi e có mỗi điều ước đơn giản thôi là một lần được làm mẹ, được nghén như bạn bè, các chị e họ hàng. Suốt 5 năm e cứ khóc cứ trách sao điều ước của mình đơn giản vậy sao mãi ko thành hiện thực. E cũng là phụ nữ mà sao lại chẳng được như mọi người. E đi khám bác sĩ bảo AMH của e 1,08 quá thấp so với tuổi phải làm ivf mới có cơ hội.
E lại là giáo viên mầm non nữa, mỗi ngày đến gặp các con e vừa vui nhưng buồn thì nhiều hơn. E rất rất yêu trẻ con nữa. Mọi chuyện buồn, lời chê này chê nọ e đều cố gắng bỏ qua hết. Chỉ mong đến giờ đi làm để gặp các con cho quên đi hết mọi chuyện, e chỉ muốn mỗi lúc e đến lớp tất cả tình thương chân thành e sẽ dành cho các con.
E đi khám bác sĩ bảo AMH của e 1,08 quá thấp so với tuổi phải làm ivf mới có cơ hội. Lương chẳng được nhiều ck e cũng làm lái xe, để ra bao nhiêu là thuốc thang cũng hết nên 2 vk ck tính khi nào có đủ thì làm. Mà e toàn đi cắt thuốc ở các chỗ có người quen uống hiệu quả, sao e thì lại chẳng thấy thay đổi gì cả. Đổi lại chỉ thấy gầy đi. Tiền cứ tháng nào hết tháng đấy, quần áo chẳng giám mua sắm, bạn bè người thân ai cũng hỏi han. E ko dám kể, e ko muốn ck e phải lo lắng thêm vì ck e cũng chịu nhiều áp lực từ đằng nhà ck rồi. E ngày nào cũng chỉ ước mỗi điều vậy thôi, mong con sớm về, bữa cơm sẽ ko chỉ có mỗi 2 vk ck nữa, mỗi lần ck về sẽ có 2 mẹ con ra đón. Trong đầu e lúc nào cũng tưởng tưởng ra vậy, đơn giản mà sao khó quá. Ăn tết năm 2019 xong thì vk ck e đi làm iui trước, do kinh phí làm ivf chưa đủ với nghĩ biết đâu sẽ may mắn. Nhưng may mắn ngủ quên với e thật 🙂
Đến hè e tranh thủ được nghỉ đi làm ivf, e chỉ chọc được 7 trứng thì có mỗi 2 phôi đạt. Mấy chị đi cùng ai cũng 5, 6 phôi, có chị còn 12 phôi lại thấy hoang mang hơn. Hì may mắn vẫn còn đang ngủ quên. E lại tự an ủi, e vẫn còn có động lực là ck và cả đàn con ở lớp nữa cơ mà. Vậy đấy, 4 năm lại quay về vạch xuất phát. Nhưng lần này e ko còn như 4 năm trước nữa, e mạnh mẽ hơn nhiều và học hỏi kinh nghiệm các chị nhiều hơn. E chăm sóc lại cho 2 vk ck từ bữa ăn đến nước uống, e thoải mái hơn rất nhiều từ khi e dc bác sĩ có tâm tặng 1 câu “cứ cố gắng bằng tất cả những gì có thể, e sẽ có những thứ e đáng được nhận”.
Khoe với mọi người thành quả sau 1 năm vk ck e cố gắng lại từ đầu đây. E cầu chúc cho tất cả những chị cũng đang trong hoàn cảnh như e sẽ sớm may mắn, chỉ cần cố gắng hết sức có thể. Vì mọi chuyện đều đã được an bài rồi. E viết dài quá mong chị e thông cảm nha