Hạ Linh VIP
Ngồi lục lại quả ảnh hồi bầu. Ôi ghép vào kiểu đúng hai con người khác nhau luôn. Haha. Đăng lên mua vui cho mọi người thôi nhé. Tiện thể t kể chuyện đi đẻ của t cho mà nghe, giải trí cuối tuần 🤣🤣🤣

Ở trong group mình có ai CHỬA TRÂU không? T chửa 42 tuần, tí nữa thì để sang tận 43 tuần. 🤪

Tao chửa tăng 25kg, bụng to nặng nề, nên từ 38 tuần trở đi, thì ngày nào cũng mong một cơn đau đẻ.

Nhưng đời không như là mơ, càng mong, càng không xuất hiện một tí ti dấu hiệu nào dù là nhỏ nhất. Con ranh trong bụng vẫn nhởn nhơ đạp đạp, trườn trườn cả ngày.

Đi khám thai những tuần cuối, bác sĩ nhìn chán lắm nên dặn dò “ Mày về nhà từ tối nay trở đi ngày nào cũng quan hệ cho bác”, hùng hục cả đêm, hôm sau thò mặt lên khám báo cáo “ cháu chỉ thấy mệt thôi bác ah” 🤣🤣🤣. (Tuần cuối cứ cách ngày siêu âm một lần)

Bầu rảnh nên ngày nào cũng nghĩ ra đủ thứ để ăn cố, ăn đến qua cả ngày dự sinh mà bụng vẫn cao, vẫn...chưa đẻ.

Đùng một cái, đoạn này kịch tính thật, nhưng ko phải đau đẻ đâu...mà đùng một cái, tao ốm.

Khi ốm, sự nhạy cảm tăng lên tám vạn chín nghìn lần, nên buổi tối hôm ấy, ăn uống tắm rửa xong xuôi, bỗng dưng thấy con hình như không đạp nữa, một lúc lâu lâu cũng không thấy nó đạp. Thế là ối giời ơi, chồng thì ko có nhà, phi xuống thông báo với mẹ ck xong gọi luôn taxi đến bệnh viện.

Ơ nhưng mà các mày ơi. Đoạn này tao vẫn chưa đẻ đâu nhé. 🤣

Ck đang đi chơi đc triệu tập có mặt ngay phút mốt, đến viện còn trước cả vợ. Tao phi vào luôn phòng cấp cứu thông báo “ chị ơi em quá ngày dự sinh rồi, bây h em không thấy em bé đạp nữa, chị ktra luôn cho em với đi” giọng sắp khóc ý 😅.

Ok thay đồ nằm lên giường.
Sau một hồi ktra và đo tim thai. Chị yta nhìn một cái rất bất lực rồi bảo “ Ơ thế bắt nó đạp suốt không cho nó đi ngủ à”. 😑

Tẽn tò đi ra, bảo ck “ chưa đẻ anh ạ”.

Nhưng vì là trường hợp đặc biệt, do quá ngày dự sinh, tao được hân hạnh giữ lại nằm viện để theo dõi.

Đoạn này dài lê thê, xin được tóm gọn lại bằng quy trình gọi là “30p đo nhịp tim một lần”.

Vâng, cứ tưởng nằm viện dưỡng thai là sướng, nhưng không, do tạm hết giường bệnh nên ngày đầu được nằm ở phòng chờ sinh, hoà chung cùng không khí nhộn nhịn khoa đẻ, cứ 30p tao lại được triệu tập vào phòng trong để đo tim thai và sẽ có một chị bác sĩ thực hiện kiểu khám huyền thoại đó là “khám trong”. Và tuy phải vào ktra liên tục nhưng bác sĩ trong đó cũng thay liên tục, nên cứ mỗi lần là lại phải tuy lại bài “em đã quá ngày dự sinh”. Nằm cả đêm dài, không ngủ, thầm ước ao những bà đang rên la ngoài kia chính là mình, ôi sao nhìn người ta đau đẻ mà mình thèm thế 🤣🤣🤣.

Phải nói thêm là tao đang ốm nhé, và không thuốc thang gì cộng với nằm viện ngủ không đủ giấc, ăn cũng chẳng ngon, nên giọng khản đặc không thể nói được, người mệt rũ ra.

Và cứ lê lết trong viện 2 ngày như thế. Đến sáng ngày thứ 3, sau khi order với chồng 1 hộp sữa và cái bánh mì pate, lướt xác vào khám định kỳ theo quy trình “30p đo tim thai một lần”, ô kìa hôm nay lại khám bác sĩ nam rất trẻ, cái đoạn đo máy móc qua rất nhanh là đến đoạn khám trong huyền thoại. Tao lúc đấy mới mở miệng cố gắng thông báo bác sĩ ơi, em là quá ngày dự sinh thôi chứ chưa có dấu hiệu sinh (để khỏi phải khám trong). Anh bác sĩ giật mình, đo nhiệt độ, lúc đấy em sốt 39 độ rồi, thế là mổ luôn, ông ý quát “ sốt cao còn định đợi đẻ thường đến bao giờ, tim con có thể ngừng đập bất cứ lúc nào”.

Tao bước ra thấy ck cầm bánh mì với sữa đợi sẵn, thông báo luôn, mổ rồi ck ơi. Thế là mừng quá vứt luôn bánh mì đi gọi dt cho các mẹ thông báo. Lúc đấy cái gì diễn ra cũng nhanh và hồi hộp, tao vẫn chưa chuẩn bị xong tinh thần thì đã được ngồi vào xe lăn, có y tá đẩy lên phòng mổ, chồng t đi sau động viên “ cố lên em nhé”.

Ac ac, nằm cho ngta mổ thôi có cần dùng sức gì đâu mà phải cố lên.

Vì tinh thần là đẻ thường đến tận phút cuối, mà giờ lại thành đẻ mổ, nên t hết sức hoang mang sợ hãi, đời t sợ nhất kim tiêm. Nằm lên bàn mổ được trói tay như một con lợn, t cứ run lên bần bật, lại được cô em y tá lấy ven đúng 5 lần vẫn trượt, chọc liên tục ko khác gì chọc tiết, lấy đến lần thứ 5 cô em phán câu “ ơ ven của chị cứ chạy lung tung thế nhỉ?”. Ơ hay...

Mổ thì nhanh lắm, sau khi lấy ven, cho nằm nghiêng như con tôm để gây tê rồi lại vật ngửa ra thông ống tiểu thì xoẹt xoẹt - bịch bịch - ấn ấn - lôi lôi - giật giật chắc tầm 5p là t thấy con rồi các mày ạ. Đù nhanh vãi, t chưa kịp có cảm xúc gì, lúc bác sĩ đưa cho một cục đỏ hỏn t còn tưởng mô hình cơ. Haha. Xong t nghĩ trong đầu ơ bình thường khi đưa e bé ra mẹ sẽ khóc kiểu xúc động, nghĩ thế tao cũng rặn được mấy giọt nước mắt ra luôn thế mới hay chứ. Bác sĩ nhìn thấy hỏi “Sao mà khóc, vui quá à”. Đùa bác này nữa, ngta đang cố để khoảnh khắc trở nên thiêng liêng cơ mà 😒.

Được nhìn con 20s thì chia đôi xẻ nửa, con được mang ra cho nhận bố. Còn mẹ thì nằm khâu nốt bụng với vệ sinh, sau đó được đẩy vào phòng hồi sức nơi tập trung khoảng cỡ hai chục mẹ, mẹ nào cũng vết rạch ngang người 🙂.

Nằm trong phòng hồi sức lạnh dã man, t bị tác dụng phụ của thuốc gây tê là co giật, người cứ giật đùng đùng và run như đang ở bắc cực ý mặc dù t cũng chưa ở Bắc Cực bao giờ. Rồi vẫn đang cơn sốt nên t sốt cao cmnl, mê man kiểu bngu, mà trong đầu kiểu cố gắng mở mắt vì sợ nhắm mắt vào là...tèo. Xong lấy hết sức bình sinh vẫy vẫy tay, may sao có em y tá nhìn thấy chạy đến, đo nhiệt độ thì 40 độ rồi, em ấy chạy loạn lên gọi bsi, bsi vào tiêm cho liều giảm sốt, nhưng không hạ được sốt và sau đó....ok có sau đó nên giờ t mới ngồi đây viết truyện dài tập nè...sau đó tiếp tục tiêm hạ sốt...thì sau 2 liều, t cũng ổn.

Nằm đợi trong phòng hồi sức tận 6 tiếng, trong đầu sốt ruột không biết con mình như nào, đã kịp nhìn mặt cho kỹ đâu, không biết chồng mình có đang đợi mình ở ngoài hành lang giống như phim, cảnh người nhà đi đi lại lại trc cửa phòng phẫu thuật ko nhỉ?

Ôi nằm lan man mãi mà chả ngủ đc nên càng mệt. Đợi mãi cuối cùng cũng đc về phòng. Con thì ko thấy, ck thì không, có mỗi mẹ ck ngồi đợi, mẹ đẻ á...cũng ko hiểu đi đâu luôn hahaaaa.

Tao được cái tồ với hềnh hệch nên trời cho được hai bà mẹ cũng kiểu thế luôn. Mẹ ck nhìn thấy tao cái hỏi đúng trọng tâm luôn, đói không con, mẹ đi mua cho bát cháo ăn lấy sức. Ok ngay, thật sự là rất đói. Đẻ xong chỉ thấy đói thôi 😳

Ăn uống xong xuôi thì bắt đầu thấy đau nên nằm há miệng để thở, thì cũng là lúc ck tắm rửa ở nhà xong lên. Bùn cười ck tao nhìn thấy t cái phi ra vợ ơi đau không, thương vợ quá. Nghe mẹ ck tao kể lúc vừa kịp lên tới viện cũng là lúc yta vừa trao tay con cho bố xong, bà lên tới nơi đã thấy ck t bế con ngồi một góc khóc tu tu rồi, không biết có anh nào như thế ko nhỉ hahaaa. Tự điểm danh đi nhé.

Tập trung đông đủ thì em bé đươc bế về trả mẹ, ui cái lúc này thấy hồi hộp hơn cả lúc đẻ, giờ mới đc nhìn thấy mặt con, mặc dù chả có sức mà bế. Eo chạm mặt nhau mà sao thấy con tao nó buồn cười thế :)))). Không nỡ nói là xấu, nhưng so với con khỉ thì cũng ko kém gì các mày ạ. Hahaa. Và thế là một trang mới của cuộc đời t bắt đầuuuuuu.

Sau đó là những ngày ngập tràn cứt đái, sốt liên tục vì tắc sữa, em bé khóc dạ đề, stress vì thiếu ngủ, thay đổi nội tiết rồi rụng tóc, quá béo mà ko giảm đc cân....vv....rồi mọi thứ cũng đi vào quỹ đạo và t cũng bớt stress, bớt trầm cảm để lại quay trở lại cs như trước.

Có những đêm trong đầu t chỉ nghĩ đến một viễn cảnh là đứng dậy ngay lập tức, gọi 1 cái taxi rồi đi đâu thì đi, miễn tránh xa khỏi con bé khóc ngặt ngẽo kia, tránh xa khỏi cuộc sống “địa ngục” này.

Rồi t tưởng tượng cách giết chồng mỗi khi cãi nhau. Hoặc là nghĩ những thứ tồi tệ vớ vẩn khác một cách thích thú.

Tất nhiên là t chưa bao h thực hiện những cái đấy cả. Bởi vì ck tao vẫn thương con yêu vợ, và xét cho cùng thì ai cũng là lần đầu, ck t lần đầu làm bố, bố mẹ ck cũng lần đầu làm ông bà nội, tao cũng lần đầu sinh con, ai cũng có những trải nghiệm riêng và bối rối riêng. Nên nhiều lúc điên rất điên, tao vẫn cố hướng tới những suy nghĩ tích cực để loại bỏ đi sự tiêu cực trong đầu.

Và điều quan trọng nhất t muốn nhắn đến các mày (con gái - phụ nữ) là, em bé sinh ra, là điều tuyệt vời nhất, chúng mình có thể làm tất cả mọi thứ cho con, nhưng cũng đừng quên đi điều quan trọng hơn cả, đấy là chính bản thân. Mẹ có vui có khoẻ mới chăm đc con vui, khoẻ. Mà mình cũng chẳng cần ai tạo niềm vui cho mình hết nhé. Đừng quá phụ thuộc vào người nào khác rồi lại hụt hẫng.

Suy cho cùng thì ck cũng chỉ là người ở cạnh, để yêu và đc yêu, để chia sẻ, để giúp đỡ nhau. Chứ đừng đòi hỏi anh phải yêu em, anh phải chăm con, anh phải kiếm tiền... đơn giản hơn đi...”anh ơi em thấy mệt, em cần anh yêu em” “anh ơi con cần đc thay bỉm, a thay hộ em” “anh ơi em chẳng làm đc gì cả nên anh nuôi em đi “. Đấy từ hồi ngộ ra chân lý này, vc tao giảm tần suất 1 ngày cãi nhau 1 lần xuống còn 1 tuần cãi nhau 1 lần thôi đấy 😌

Lưu lại

Ngọc Bích
Hãy quá chi oi
Tải app để tham gia
An toàn Tin cậy
Hoặc quét mã trên điện thoại để tải
Lưu ý: Thông tin tư vấn tại Mamibabi chỉ mang tính chất tham khảo, không có giá trị thay thế chỉ định của bác sĩ. Mamibabi không chịu trách nhiệm về những trường hợp tự ý áp dụng mà không có chỉ định của bác sĩ.
Bé cùng tuổi
Xem thêm chủ đề
Tâm sự
Tâm sự mẹ bầu, mẹ sau sinh, mẹ nuôi con...
Tìm kiếm