Mai Kim Hợp VIP
Các mom cho em tâm sự tí ko em sắp trầm cảm đến nơi rồi.
Chuyện là em đang bầu bé đầu được hơn 37w rồi. Em có về nhà chồng ở lúc bầu 6 tháng ( vì vc em đi làm ăn xa) do em bị doạ sẩy nên nghỉ làm ở nhà với chồng nên chồng em lo kinh tế. Nhưng vì đặc thù công việc của ck hay đi sớm về khuya nên mẹ ck em có ý bảo ck đưa em về để ông bà chăm sóc.
Ban đầu em cũng ngại vì vẫn muốn ở với ck nhưng nghĩ ck vất vả nên em cũng chấp nhận về ở.
Bố mẹ ck em thì ok. Nhưng ngoài bố mẹ ck ra thì còn anh trai ck và chị dâu đang ở cùng ông bà. Và từ hồi em về chị dâu có vẻ ko thích ra mặt. Mặc dù em có đóng góp hàng tháng.
- Ban đầu là bố mẹ ck bảo sẽ lắp điều hoà cho phòng của em. Phòng của bố mẹ và anh chị có rồi. Mà chị ấy cứ nói ra nói vào bảo ko nên lắp. Trẻ sơ sinh ko nằm được điều hoà. Chỉ nên dùng quạt phun sương các thứ. Mà các m nghĩ thời tiết này người thường còn muốn nằm điều hoà chứ nói gì đến bà bầu nóng nực với sơ sinh. ( Anh chị ấy phải trả tiền điện hàng tháng nhưng em vẫn gửi để đóng góp thêm). Cuối cùng bố mẹ em vẫn lắp cho em thì từ hôm đó chị ấy đi làm về mặt nặng mặt nhẹ. Em hỏi thì cứ giả vờ như ko nghe thấy gì.
- Em bị viên gan B nên muốn tiêm huyết thanh cho con. Có nói chuyện với mẹ chồng như vậy. Bà có bảo vậy đẻ ở bệnh viện tỉnh vì sợ tuyến huyện ko có. Thì chị ấy cứ nói rằng em thích tiêm chứ viêm gan B thì lúc đẻ ra đã có mũi vacxin. Nhưng em tìm hiểu với tư vấn của Bs thì mũi đó chỉ dành cho các bé chưa bị hoặc mẹ bị viêm gan B thể ko hoạt động. Còn em là virut hoạt động bắt buộc phải tiêm huyết thanh. Chị ấy lại bảo bs nào chẳng thế. Đẻ ở huyện chứ lên tỉnh làm gì. Trong khi 2 đứa là chị ấy đều đẻ trên tỉnh. Chị ấy bảo chị ấy đẻ khó mới cần lên đấy. Chứ đẻ dễ thì việc gì phải lên ( trong khi em đã đẻ lần nào đâu mà biết khó hay dễ)
- Ăn cơm xong em thường hay rửa bát. Thì anh ck có bảo chị ấy là trưa em rửa rồi thì tối chị ấy rửa cho em vì em bụng to đứng lâu ko tốt. Chị ấy vì thấy ck nói chị ấy thế chị khó chịu bảo ai bắt rửa đâu mà đã nói này nọ. Cố tình nói to để em nghe thấy. Em ko nói gì mẹ ck em nghe thấy thế có mắng chị ấy. Thì lúc em đang rửa bát dưới bếp chị ấy xuống bảo: lần sau ko phải rửa. Cứ để đấy chị rửa ko mang tiếng cho chị. ( Nấu cơm là mẹ ck em với anh ck nấu. Chị ấy ko phải làm gì cả)
- Vì là tháng cuối thai kì nên 2 tuần em kiểm tra 1 lần mà chị ấy bảo em làm gì mà suốt ngày đi siêu âm. Siêu âm nhiều hại tới con ( trong khi em tìm hiểu sa ko hề có hại cho thai kì). Chị ấy toàn nói giọng khó chịu.
- Em bổ sung các loại thuốc bổ của bà bầu thì cứ suốt ngày soi mói bảo giờ vẽ ra chứ xưa chị chẳng uống gì con vẫn khoẻ mạnh ( chị dâu em sn 96 nhé. Nc như bố đời. Em hơn chị dâu 3 tuôi. Con chị dâu 2 đứa đều đẻ non. 2 lần đẻ đều đẻ ra 2kg cả 2 đứa đẻ ra đều bị nhiễm trùng đường ruột nên tiêu hoá kém. Ăn toàn nôn chớ mà chị ấy vẫn tự hào con chị ấy khoẻ mạnh)
- Đi làm về chị ấy cứ hỏi em cái giọng: 2 đứa ăn gì chưa thím. ( con chị ấy) nếu em chưa cho cháu ăn thì chị ấy lấy cơm mang lên cho chúng ăn em ngồi đó mà để bát cơm xuống như muốn ném vào mặt em vậy rồi quát con: ăn đi. Ko ăn hết tí tao lên t đập chết. Cứ làm như em ở nhà phải chăm con cho chị ấy vậy. Trong khi 2 đứa em suốt ngày mua quà sữa cho chứ có phải em bỏ bê gì đâu.
- Đỉnh điểm là ngày hôm qua. Bố mẹ ck có việc nên đi ra ngoài. Anh chị ấy cứ ăn cơm xong là vào phòng để đứa lớn nằm phòng khách xem tivi. Em nằm trong phòng cạnh phòng khách có nghe thấy mẹ ck em bảo: trông con đi nhé. Rồi chẳng biết chị ấy có nghe thấy ko. 1 lúc xong con bé nó chạy ra sân chơi. Chị ấy từ phòng ngủ đi ra ko thấy con đâu mở cửa phòng em hỏi con của chị ấy đâu. Em bảo em ko biết. Mà con bé con nó lì gọi ko bao giờ thưa. Nó ngồi chơi ở góc sân tối ko nhìn thấy gì. Thế mà chị ấy quay sang bảo em: tưởng thím ở ngoài trông nó. Lần sau thím ko trông phải bảo chị. Em ức chế quá có nói lại: là bố mẹ bảo anh chị trông con anh chị. Chứ sao giờ chị là đổ cho em ko trông con anh chị. Em bầu bí cả ngày đã trông con anh chị rồi tối em cũng muốn nghỉ ngơi chứ. Cái gì cũng vừa phải thôi. Con giun xéo mãi cũng quằn. Con người cũng thế. Nói xong em đóng cửa phòng luôn. Em thấy chị ấy gõ cửa nhưng em ko mở. Rồi chẳng biết như nào em thấy anh chị ấy cãi nhau. Và từ tối hôm qua tới giờ em ko hề nói chuyện gì hết. Chị ấy cũng mặt nặng luôn
Em nhẫn nhịn nhiều lắm rồi mà em sợ nhịn nhiều ức chế ảnh hưởng tới con. Nên có nói với ck là hay em xin về mẹ đẻ để đẻ ở đấy ( vì mẹ đẻ em cách nhà ck hơn 10km thôi) thì mẹ ck em ko đồng ý. Bà ko muốn mang tiếng là dâu cả bà chăm sóc nv mà đến dâu sau đẩy về ngoại. Nên em đành phải chịu.
Nhưng cứ ở với bà chị dâu tai quái hay soi mói này em áp lực quá.
Chót dại lần đầu em ko nghĩ là ở đông phức tạp nv. Chứ đứa sau có cho tiền em cũng ko về nhà ck đẻ nếu ko có ck nữa.
Tự động viên mình cố gắng ăn uống vui vẻ để con sinh ra xinh xắn vui vẻ.
Em viết hơi dài. Cảm ơn các mom đã đọc tâm sự của em.

Lưu lại

Ngọc Bích
Cố gắng mom oi.co gì thì kiếm ai đó chia sè ức chế quá ảnh hưởng tới con đấy.mk nhiều cái cug như mom nhug nói ra với ng khác cho nhẹ lòg
Lisu
Kệ nó đi. Việc mày mày làm việc tao tao làm. Miễn bố mẹ ck k nói là ok.
Cứ coi như k có nó trong nhà m ạ. Con cái thích thì chơi cùng lúc k thì vào phòng nằm cho khoẻ. Còn nó cứ nói mình coi như k nghe. Nó nói mình nó nghe lắm rồi cũng chán cũng phải dừng thôi
Vu thuy linh
Chị dâu gì mà chỉ giỏi nói 😂😂 thương mom quá. Cho dù là chị đâu nhưng mà quá đáng quá thì không nên nhịn nhục nhiều.
Đỗ thị thuỳ Linh
thấy mom bật lại hay quá. mình k thích hoặc k vui thì cứ tỏ thái độ em ạ.
Phạm thị hồng nhung
Bạn sợ gì chứ , phải tớ là tớ nói thẳng vào mặt ý làm như bố đời mà nhà là nhà ông bà chứ k phải nhà anh chị mà thai độ lồi lõm ,láo tớ cho ăn hành hết
Mẹ Ji
Con mình mình xót thôi mom ơi chứ ngta dễ gì xót đâu. Sống chung thì phải nhường nhịn nhau, nhưng một khi mà kèn cựa mình quá ảnh hưởng con mình, thì mình nói thẳng vào mặt. Hiền quá ngta đc đà đấy mom à. Con mình và skhoe mình mà mình phải tự bảo vệ thôi!
Hoàng thị yến
đó là mon hiền quá. chứ gặp mình mình lại cho ăn vả. mất nết quen mặt
thứ nhất nó chẳng có cái quyền gì để lên mặt dạy đời mon. thứ hai cơm ai ng đó hưởng chia đôi sòng phẳng chi k phải xin nó thứ 3 cùng là hoàn cảnh dâu con nó lại càng k có cái quyền bắt mon phải nt thế nỏ. thứ 4 nó lại còn ít tuổi hơn mon chẳng qua là do vai vế nên mình tôn trọng và phải bắt buộc gọi nó bằng chị. còn nhà đó là của ông bà chi k phải của chi riêng nó mon có quyền ở đó sống cs như nó . cứ mạnh mẽ lên mon hách dịch mình hách dịch lại mình chỉ hiền và tự tế vs ng tự tế vs mình còn loại như nó cứ vả thẳng mặt
Trang Do
Theo mình thì, bản thân mình và con là quan trọng nhất. Bạn ở nhà chồng dù được bố mẹ chồng thương, nhưng ở chung nhà với 1 người chị dâu ko bằng lòng với mình như vậy rất ức chế. Về nhà ngoại vừa thoải mái hơn, tâm trạng tốt hơn, sinh con ra chắc chắn sẽ khỏe hơn. Ko đâu bằng nhà bố mẹ mình trong lúc này bạn à.
Đỗ Vân Anh
Mk thấy mom hiền chứ vào mk mà thế mk tương vào mặt cho ấy c dâu chứ có phải mẹ mk đâu mà thái độ kiểu v
Ngân Khánh VIP
khéo choảng nhau to hic hic
Tải app để tham gia
An toàn Tin cậy
Hoặc quét mã trên điện thoại để tải
Lưu ý: Thông tin tư vấn tại Mamibabi chỉ mang tính chất tham khảo, không có giá trị thay thế chỉ định của bác sĩ. Mamibabi không chịu trách nhiệm về những trường hợp tự ý áp dụng mà không có chỉ định của bác sĩ.
Bé cùng tuổi
Xem thêm chủ đề
Tâm sự
Tâm sự mẹ bầu, mẹ sau sinh, mẹ nuôi con...
Tìm kiếm