Hương Quế VIP
CHUYỆN ĐI ĐẺ !!
Loay quay cũng còn vài hôm nữa là đầy tháng cuBon bé bỏng của Bố Mẹ. Nhanh thật... như mới hôm qua đang chờ đợi mỏi mòn để được gặp con. Tròn 9 tháng 10 ngày trong bụng Mẹ, với đôi ba lần làm Mẹ khóc hết nước mắt vì con đòi ra sớm. Mẹ đi nhanh 1 tí, buồn một chút, Bố cũng không cho phép, bởi Bố cũng sợ con đòi ra chưa đủ tháng đủ ngày, lại tội nghiệp con. Mãi gần tới ngày dự sinh ông bà ngoại đã gấp xếp đồ đi đẻ cho mẹ con mình xong xuôi, lên bệnh viện nhập viện sớm mấy hôm theo dõi. Có vẻ như lần này con lại muốn ở yên trong bụng Mẹ thì phải. Quá ngày dự sinh con cũng chưa thông báo cho Mẹ 1 tín hiệu gì😟. Ở trong bệnh viện mất ngủ cũng được 4 đêm, người Mẹ mệt mỏi, cả Bà Ngoại con cũng mệt mỏi theo. Nhìn từng người một người ta đau đẻ quằn quại tới mở 5 phân thì họ vào phòng sinh, người nhà họ túc trực gần phòng sinh để đón con cháu của họ, Mẹ cũng lại ngóng theo, tới khi điều dưỡng đẩy họ ra Mẹ cũng đi theo để nhìn em bé của họ. Nhìn họ đau đớn, người run rẩy khi mới vừa trải qua một cơn đau như gãy xương rách thịt. Thế mà Mẹ cũng k hề sợ, mẹ còn nói mới bà Ngoại rằng - Nhìn người ta đau đẻ, mà con thèm quá !
Tới hôm sau khi quá ngày dự sinh, Lòng mẹ nặng nề lắm, Mẹ còn nói với mấy cô điều dưỡng cho Mẹ chuyền kích đẻ để mau chuyển dạ nhưng mẹ chưa mở phân nào họ k cho.Mẹ lại nằm chờ mà quên mất cuBon của Mẹ ít cử động, mẹ nghĩ con đang ngủ,đêm 31/5 Lúc này 11h đo tim thai. Tới lượt Mẹ thì cô điều dưỡng nói tim thai con đang chậm. Thế là Mẹ phải nằm ngửa đo gần 1 tiếng theo dõi con. Lúc đấy nằm nhìn nhịp tim con cứ chậm mãi k lên. Mẹ không biết làm gì ngoài khóc cả. Lần nữa. Mẹ sợ mất con. Một lúc sau bác sĩ qua xem và nói Mẹ đừng khóc hãy hít thở thật sâu để lấy nhiều oxi cho con. Và thế là Mẹ con mình phải lên bàn mổ cấp cứu. Thật may sao 15p sau Mẹ vỡ oà khi nghe tiếng con khóc. Rồi tiếng con khóc xa dần, con được đưa ra ngoài gặp bà ngoại và Mẹ vẫn chưa được nhìn mặt con mà chỉ biết là con đã an toàn. Đêm hôm đó đối với mẹ ám ảnh và kinh khủng hơn gấp 10 lần mẹ nghĩ. Một mình Mẹ nằm trong phòng hồi sức, căn phòng trắng toát lạnh lẽo, Mẹ nằm đó run rẩy từng cơn trong lúc thuốc tê đang rã dần. Đúng 2 tiếng sau khi hết thuốc tê, Mẹ mới cảm nhận rõ cơn đau vết mổ mấy lớp dài 1 gang tay đó. Và mẹ được tiêm giảm đau, nhưng chỉ đỡ được 30p thì cơn đau tiếp tục âm ĩ khắp người Mẹ. Đúng 8 tiếng Mẹ nằm trong căn phòng đó, rên rỉ, khóc lóc, cầu cứu, chắc chỉ có Mẹ yếu đuối như thế thôi, những người khác họ vẫn chịu đau giỏi hơn Mẹ thì phải. 8 tiếng đó Mẹ chỉ nhìn mãi chiếc đồng hồ treo tường mà cứ tưởng như đồng hồ bị hư, mãi mà trời vẫn không sáng. 7h30 sáng Mẹ được ông ngoại đẩy ra phòng gặp con, cuối cùng cũng nhìn thấy cuBon bé bỏng. Con đỏ hỏn nằm trên tay bà ngọai thật yên bình . Ngày thứ 2 sau khi mổ Mẹ cố gắng ngồi dậy tập đi để vết mổ k bị dính ruột, và lúc này mới thật sự là đỉnh điểm của cơn đau. Bố ôm Mẹ dìu Mẹ đi từng chút, mồ hôi toát ướt đẫm, tay Mẹ lạnh run lên bấu víu lấy người Bố để nhấc chân từng tí một. Thật khủng khiếp. thế rồi mọi chuyện cũng đã qua. Bây giờ nằm cho Con ti Mẹ cảm thấy như chưa có chuyện gì, cơn đau nào xảy ra. Là nhờ có Ông Bà ngoại ,Bố con và con đấy cuBon bé bỏng. Gia đình đã bên Mẹ và tiếp động lực cho Mẹ. Thật cám ơn và yêu thương nhiều lắm hai người đàn ông của cuộc đời Mẹ❤️❤️
Hành trình gặp con thật vất vả đấy cuBon nhé. Phải hù Bố Mẹ mấy lần mới chịu. Lúc chào đời cũng phải hù cho cả nhà đứng ngồi không yên. Niềm hạnh phúc nhất của Mẹ chính là con ra đời lành lặn, khoẻ mạnh và con giống Bố🥰.Hai người Mẹ yêu nhất đều giống nhau. Mẹ mong con lớn lên thật mạnh khỏe. Tất cả đã có Bố Mẹ lo

Lưu lại
Tải app để tham gia
An toàn Tin cậy
Hoặc quét mã trên điện thoại để tải
Lưu ý: Thông tin tư vấn tại Mamibabi chỉ mang tính chất tham khảo, không có giá trị thay thế chỉ định của bác sĩ. Mamibabi không chịu trách nhiệm về những trường hợp tự ý áp dụng mà không có chỉ định của bác sĩ.
Bé cùng tuổi
Xem thêm chủ đề
Tâm sự
Tâm sự mẹ bầu, mẹ sau sinh, mẹ nuôi con...
Tìm kiếm