Mẹ nhớ dự sanh là 12 nhưng mãi đến khuya 13 mẹ mới có những cơn đau khó chịu. Đến sáng 14 thì nhiều hơn và mẹ hầu như không thể nằm. Mẹ linh cảm ngày mong chờ con ra đời đã tới. Mẹ bắt đầu note lại cơn gò và sẵn sàng tâm lí vào viện.
14h hơn, mẹ - ngoại và ba lên đường đón con. Lúc này mẹ còn tỉnh lắm, trên xe hết chỉ đông chỉ tây rồi tám chuyện đủ thứ, chỉ ngoại là lo lắng ra mặt.
Dịch nên ngoại đành ở ngoài, cho mẹ và ba vào làm thủ tục. Mẹ vào khám, bs bảo 3p rồi, ra làm giấy tờ nhập viện. Quào, sắp gặp con yêu, bủn rủn rồi nhưng hớn hở lắm. Mẹ tung tăng ra ngoắc ngoắc ba đi đóng viện phí. Bụng đau râm rang nhưng không hé miệng rên rỉ tiếng nào.
Mẹ được vào phòng chờ, đo tim thai và cơn gò. Lúc này mẹ vẫn đủng đỉnh lắm, nhìn bốn bề xung quanh ai cũng lăn lộn, riêng mẹ chỉ cảm thấy đói thôi. Tự nhiên thèm ăn nui kinh khủng.
Chờ mãi cũng được tiếp tế đồ ăn, mẹ hí hửng ăn 1 lèo hết tô rồi lên giường nằm tiếp. Ngủ thiếp đi một lúc, khi tỉnh thì 22h rồi. Lại đói. May ghê, chắc ngoại hiểu cái nết láo ăn của mẹ nên có đăng kí tiếp tế lương thực hiệp 2, thế là mẹ được phát 2 hộp sữa. Mẹ ngồi đung đưa dò uống 1 lèo trong khi cô kế bên cứ la oai oải:
- Đau quá 😱 đau chết mất, bác sĩ ơi...
Cổ đạp cả vào thành giường của mẹ. Mẹ hơi quạu vì vẫn còn say ke và thật sự cần nằm nghỉ. Bụng bảo dạ, chịu tí chứ gì mà la dữ z 🙄🙄🙄 ấy vậy mà chưa tới 5p sau khi tự thân đi vứt hộp sữa, mẹ cảm nhận cơn gò bắt đầu lên level, mẹ bắt đầu ngồi k vững. Mẹ nằm và cảm nhận cơn đau đang tăng, vượt ngưỡng chịu. 15p sau, mẹ nhờ bs khám lại xem được bao nhiêu phân rồi. Chắc từ chiều do mẹ ngoan chẳng la làng nên cô nhiệt tình lại khám lẹ lắm, chứ nhiều mẹ khác la quá mà chẳng ai ngó ngàng. Vẫn chỉ 3p, cô vỗ vào đùi mẹ bôm bốp bảo - con to bằng bắp đùi á, chưa đẻ được đâu. Mẹ vui, nhưng bắt đầu thấy sợ.
1 tiếng sau, mẹ là người la to nhất phòng 🤣🤣🤣🤣 Quằn quại thật sự. Dù không muốn nhưng cơn gò tới là chẳng nhớ cần thở hay không, chỉ muốn thét lên để có ai đó trợ giúp. Và không ai cả, chỉ những câu càm ràm - đau mới đẻ dc, mới 3p sao mà đẻ, con to lắm.
Mẹ nằm, rồi bò, rồi ngồi đủ kiểu, mẹ vốn nghĩ mình can đảm lắm, nhưng cứ 5p cơn đau ập tới, mẹ như mất kiểm soát, thèm 1 cái vuốt lưng của ba, mẹ bắt đầu tủi, nhưng k thể khóc, hay chính xác hơn chẳng còn sức để khóc.
- Bs, tiêm k đau, lẹ lên, em chết luôn chứ chịu k nổi.
Rồi với sự quằn quại của mẹ, mẹ cũng được đẩy đi tiêm
Nhưng đã tiêm liền đâu. Phải đợi. Mà đợi là 5p mẹ lại đập tay vào tường, cảm giác muốn chết đi cho xong. Chị kế bên còn suýt lọt khỏi giường. Mẹ xoa bụng năn nỉ con hợp tác vì mẹ đuối quá rồi. Mẹ bắt đầu thấy xung quanh ai chửi ai nói gì cũng tăng thêm kích động và mẹ sẵn sàng dùng chút sức tàn để phản ứng lại chứ chả năn nỉ nể nang gì nữa. Rồi mẹ cũng được tiêm con ạ. Nhưng thuốc cần tgian để thấm và mẹ vẫn đau như ai xắn ruột gan từng khúc trong bụng. Mẹ được đẩy lại về phòng chờ để tiếp tục đo gò và truyền giục sinh. Mẹ tự nói sắp gặp con rồi, cố lên 💪💪💪Và lại ngoan nằm chờ. Chân mẹ bắt đầu tê và những cú thọt tay khám trong của hộ lý không còn làm mẹ đau nữa. Nhưng cơn gò vẫn k tha cho mẹ, có điều giảm 80% đau con ạ, quyết định sáng suốt nhất dù bao người hù này nọ mẹ vẫn kiên quyết tiêm. Rồi đâu đó 1 tiếng hơn, cơn đau dồn dập hơn, mẹ được hỗ trợ chọc ối, ối vỡ, mẹ đau nhiều, nằm chút là la trong vô thức vì lại đau, thế là đc đẩy đi.
Mẹ đăng kí sanh có người thân, cứ nghĩ là ba con vô cơ, ai dè bà ngoại. Không phải ba con sợ đâu mà vì phải đổi ca cho ngoại vào. Ba bảo sợ ngoại ở ngoài đường không chỗ ngồi nghỉ. Mà thôi ai cũng dc. Miễn là mẹ đừng 1 mình. Vì... mẹ sợ mẹ chết không ai bên cạnh. Người ta vẫn bảo cửa sanh là cửa tử còn gì.
Mẹ bắt đầu đau mất kiểm soát. Quên cả thở dù ở nhà xem youtube đã tập kĩ là thở làm sao. Mẹ bị quát rất nhiều, ngoại phải cho tiền ngta mới dịu dàng ân cần lại với mẹ. Khúc này mới thấy bà ngoại vào là 1 sự may mắn với mẹ. Vì nếu là ba con thì 1 là ba gây lộn với người ta và mẹ sẽ bị rạch tan nát 🦋, 2 là mẹ bị chửi te đầu vì ba đâu biết mấy vụ "🤫💸🤭" này đâu 😂
Được 1 lúc thì mẹ ói. Ói lênh láng sạch sẽ tô nui quý báu. Ngoại nói như sắp khóc - "chắc bị sốc thuốc".
Rồi 🥴
Tiêu 😖
Mẹ sợ - Sợ chết và hối hận đủ đường vì tiêm mũi thuốc ai cũng cảnh báo nhiều tác dụng phụ. Mẹ ói lả cả ng rồi nằm run. Đùi mẹ run bần bật. Mẹ nằm như ngừng thở. Ngoại kêu bs liên hồi. Rồi cũng có 1 cô hộ sanh vào.
Lúc này mẹ chẳng biết rặn là gì, cũng k hề mắc rặn, nhưng k cho con ra là càng kéo dài tgian đau. Mẹ nhìn đồng hồ 1h hơn rồi. Mẹ cứ hít rồi rặn rồi thở. Cô ấy bảo - "Sai rồi, ngậm miệng lại. Đúng rồi, 1 hơi nữa". Nhưng 1 hơi của mẹ ngắn quá. Tim con bắt đầu chậm lại. Giọng hộ sanh gấp gáp - "Gọi bs lẹ lên. Tim thai yếu lắm rồi. Thở đi em, đừng rặn nữa". Mẹ lại sợ. Hơn cả đau là sợ. Con có gì thì mẹ sẽ chết theo. Ngoại gần như phát khóc - "Cố lên con, ráng lên, sắp ra rồi, cố lên con". Mẹ lại tiếp tục rặn. Bs vào, giờ thì 1 người bò lên giường ấn bụng, 1 ng ngoáy giúp bắt con ra. Mẹ lại rặn. Nhưng hơi nín rặng muốn tụt cả huyết áp mà vẫn bị la là ngắn quá, dài ra. Rồi mẹ cố gắng nín đẩy 1 hơi khi nghe máy đo tim thai tít dài. Mẹ phải làm được. Cảm giác trân gân rặn lần đầu trong đời nó kinh khủng lắm 😭😭😭
Vậy mà vẫn không đủ sức, bs phải dùng kềm kéo con ra.
Cái cảm giác con tụt khỏi ng mẹ, vừa nhẹ bẫng vừa ... khó nói lắm. Con trắng nhách xanh lè, bs bảo - "thở đi em, thở cho bé thở, đừng rặn nữa". Con được lau nhanh rồi kề da mẹ. Trời. Lần đầu chạm vào con... mẹ chực òa khóc, mà bị la nên phải nín lại. Sợ khóc con k đủ oxi để thở.
Giây phút nghe tiếng con khóc, mẹ thật sự thấy rất kì diệu. Trước đây cứ luôn cảm thấy bất công sao phụ nữ phải nhận trọng trách mang nặng đẻ đau, nhưng giờ thì mới hiểu, quả thật sinh con là 1 điều thiêng liêng, 1 đặc ân quý giá mà phụ nữ xứng đáng có được 😊
🎉🎉🎉Chào mừng con, mẹ làm được rồi👌 Mẹ ước gì có ba ở đó để cắt dây rốn cho con như trong mấy cái clip và phim í. Nhưng k sao, ba vui lắm, ngoại bảo ba cười suốt trong đt khi ngoại gọi báo tin. Cứ 1 chốc là gọi hỏi:" vợ con con sao rồi mẹ". Sau này lớn, làm 1 chàng trai như ba con nhé, để con dâu mẹ được nhờ 😂
Hé lô con chàng trai tháng 5 👋
Mẹ sợ trí nhớ sau sinh sẽ làm mẹ quên quên nhớ nhớ nên mẹ ghi lại hết để vào 1 ngày trong veo khi con bắt đầu biết lắng nghe, mẹ sẽ kể lại hành trình đưa con đến thế giới này. Không phải để kể công hay áp lực lên con phải yêu thương mẹ bao nhiêu, chỉ là muốn nói - mẹ đã cố gắng nhiều thế nào, vượt giới hạn bản thân ra sao, nên... con phải sống tốt nhé, đừng bao giờ từ bỏ điều gì để trở thành người tử tế và tốt bụng. Đừng bao giờ nghĩ mình thấp kém hay hèn nhác trước cuộc sống nhiều thử thách mỗi ngày này. Đừng bao giờ quên rằng trong hàng ngàn tinh trùng mình là con mạnh nhất, trong 9th10 ngày mình là chiến binh mạnh mẽ nhất, trong khoảnh khắc sinh tử để thở những hơi đầu đời mình là người gan lì và bản lĩnh nhất.
Mẹ yêu con và luôn sẵn sàng ở cạnh con mọi lúc 🥰🥰🥰