Thu Hường Nguyễn VIP
Chuyện tình Việt - Mỹ

Vợ chồng với nhau là duyên số, là định mệnh, có ai tin điều đó ko?

Em đã từng chủ động huỷ hôn vào phút chót, dù đám cưới sắp diễn ra. Lúc đó em đã 33 tuổi. Không nhiều người có đủ dũng cảm để chia tay bạn trai ở cái tuổi đó. Áp lực từ phía gia đình, từ xã hội, ai cũng mong đợi đám cưới ấy diễn ra. Bạn trai cũ của em là người Pháp, có công việc tốt, thu nhập ổn. Hai đứa nhìn đẹp đôi, ai cũng bảo vậy (anh ta cao trên 1,9m, còn em 1,73m). Tuy nhiên càng ngày em càng nhận ra hai đứa có sự khác biệt rất lớn về tính cách và cách sống. Em là người luôn vui vẻ thân thiện với mọi người còn anh ta rất hay phàn nàn và rất dễ nóng giận. Em là người hào phóng, chi tiêu rộng rãi còn anh ta thì lại rất chặt chẽ theo đúng kiểu đàn ông châu Âu. Khi em nói chia tay, anh ta khóc lóc, đau khổ, đêm nào cũng đến đứng trc cửa nhà em tới 2-3 giờ sáng, dù em ko mở cửa, còn đạp xe cả trăm cây số về tận quê em để chứng tỏ tấm chân tình, ngày nào cũng cả trăm tin nhắn, cuộc gọi để năn nỉ...Thế nhưng tính em vốn quyết đoán, đã nói là làm, muốn giũ thì phải phũ. Em nhận ra e k yêu anh ta nhiều. Nếu vẫn cố đám cưới, gia đình em sẽ vui nhưng đổi lại, em k thấy hạnh phúc. Nếu không cưới thì thấy có lỗi với gia đình. Còn cưới thì thấy có lỗi với bản thân. Rồi em cũng quyết định 1 lần dám sống vì bản thân. Vài tháng năn nỉ em quay lại k đc thì cuối cùng anh ta cũng từ bỏ. Cũng nhờ dám bỏ anh ta vào phút chót như vậy, định mệnh đã đưa em gặp chồng em bây giờ, một người đàn ông thành đạt, hào phóng và hết sức yêu chiều vợ.

Càng ngày càng tin vào số phận, mọi thứ như sự sắp đặt của ông trời vậy. Cả anh và em đều ko thích cs hôn nhân. Trc khi gặp nhau, anh vẫn bảo, anh k thích kết hôn, công việc của anh quá bận rộn và anh thấy con cái thật là phiền phức. Lần đầu gặp, hai đứa nói chuyện với nhau quá hợp, cười như ma làm. Đến lúc phải về, bỗng dưng anh hỏi “sau này nếu có kết hôn thì em muốn tổ chức đám cưới ở đâu”. Em chỉ bảo “Marriott Phú Quốc” rồi đi về. Đến lần gặp thứ 2, ăn tối xong, anh tỏ ra cực kì nghiêm túc “anh nghĩ là anh đã sẵn sàng cho cs gia đình. Em có sẵn sàng làm mẹ những đứa con của anh ko?”. Trời ơi, ta nói fast and furious đúng kiểu phim Mỹ. Lúc ấy shock quá, với lại nhanh quá nên bảo cho em thêm thời gian đi. Lúc tiễn anh ra máy bay về lại châu Âu, anh lại bảo “anh muốn được sống cùng em phần đời còn lại. Bất cứ khi nào em muốn sang Ireland thăm anh, hãy nói với anh, anh sẽ mua vé cho em”. Rồi anh đi, vừa qua cửa an ninh, đã thấy tin nhắn của anh. Anh nói anh muốn khóc vì lần đầu tiên anh cảm thấy hụt hẫng vì phải xa 1 người, “anh nhận ra anh cần em biết bao nhiêu”. Rồi từ đó, hai đứa bắt đầu yêu xa. Anh người Mỹ nhưng đag làm dự án ở châu Âu. Giáng sinh vừa rồi, anh muốn đưa em về ra mắt bố mẹ. Tuy nhiên, phút chót, em bị từ chối visa Mỹ mặc dù lịch sử du lịch tốt (hộ chiếu đi 26 nước), tài chính tốt. Tới lúc đó, cay cú quá mới bảo “thôi mình cưới đi”. Thế là anh mừng lắm, anh bảo “cả gia đình anh và bạn bè đều quá shock khi biết anh sắp kết hôn”. Giờ lại thấy cần phải cảm ơn cô viên chức Mỹ vì đã đánh trượt visa, nếu ko sẽ chẳng có động lực để kết hôn đâu.

Cho tới giờ, đôi lúc vẫn ngỡ ngàng, ko nghĩ sẽ có ngày trở thành cô dâu. Mọi người thường bảo, mọi cô gái đều mong muốn khoác lên mình chiếc áo cưới, có lẽ điều này k đúng lắm với em. Người thân hay bạn bè thân thiết với em đều hiểu em là đứa rất sợ cs hôn nhân và gần như trong đầu k hề có ý tưởng sẽ lấy chồng.Em vẫn từng nói, nếu có ngày em cưới, thì đó k phải là điều e muốn mà đơn giản chỉ là muốn cho bố mẹ e vui. Em là đứa có tính cách ngông cuồng, luôn làm điều mình muốn, luôn đi ngược định kiến và những giá trị xã hội đã lỗi thời. Thế nhưng có 1 điều k thể làm đc, đó là: Ko thể làm bố mẹ buồn. Người ta nói “dao sắc k gọt đc chuôi” là vậy. Cuộc đời con người chỉ có 2 món nợ lớn nhất: 1 là với người sinh ra mình, 2 là với người mình sinh ra. Chừng nào em còn chưa lập gđ, khi ấy bố mẹ e còn chưa yên tâm, dù rằng cs vật chất và tinh thần của e đều đầy đủ. Rồi bỗng 1 ngày, con bạn thân kể về sự ra đi đột ngột của bố bạn ấy, bỗng chợt nghĩ “bố mẹ mình cũng già rồi, chẳng biết họ còn sống đv bao lâu nữa, nếu có thể làm cho họ vui thì tại sao lại ko cố gắng”. Vậy là đồng ý cưới. Đc cái anh chồng cũng hiểu tính nên rất chiều, mọi giấy tờ anh tự tìm hiểu và tự chuẩn bị mọi thứ. Chừng nào em vẫn chưa kí vào giấy là anh vẫn lo em sẽ đổi ý. Cuối cùng thì sau gần 2 tháng lo giấy tờ, thủ tục, hai đứa cũng có đc giấy đăng kí kết hôn và giờ em đang mang bầu đứa con đầu lòng ở tuổi 34.

Thế nên phụ nữ cứ đẹp, tự tin và kiêu hãnh lên nhé. Ở đâu đó luôn có 1 người đang chờ đợi chúng ta. “Standing alone doesn’t mean that i’m alone. It means i’m strong enough to handle everything by myself”. Đúng người, đúng thời điểm mới là quan trọng. Và đừng ngại bắt đầu lại khi thấy mối quan hệ đó ko ổn. Suy cho cùng, đích đến của chúng ta là HẠNH PHÚC. Trong một mối quan hệ, bất cứ khi nào bạn thấy không ổn có nghĩa rằng nó không ổn. Hãy tin vào cảm giác của mình.

P/s: Đây là hình cưới của bọn em chụp tại Ireland và Phú Quốc. Hôm chụp ở Ireland, thời tiết ngoài trời là 2oC (feel like -2oC) nên chỉ chụp vội đc vài tấm, lạnh cóng k cười nổi luôn.
Em 34, anh 44, cả hai đều kết hôn lần đầu.

Nguồn: Lyly Ha Nguyễn

Lưu lại
Tải app để tham gia
An toàn Tin cậy
Hoặc quét mã trên điện thoại để tải
Lưu ý: Thông tin tư vấn tại Mamibabi chỉ mang tính chất tham khảo, không có giá trị thay thế chỉ định của bác sĩ. Mamibabi không chịu trách nhiệm về những trường hợp tự ý áp dụng mà không có chỉ định của bác sĩ.
Bé cùng tuổi
Xem thêm chủ đề
Mang thai
Mọi thứ về mang thai cho mẹ trong suốt 280 ngày
Tìm kiếm