KÝ SINH TRÙNG (2019): AI MỚI THỰC SỰ LÀ VẬT CHỦ?
(REMINDER: Đây hoàn toàn là ý kiến cá nhân, và lời của tớ có thể là vàng ngọc với bạn này, nhưng có thể là bullsh*t với bạn khác. Nên nghe được thì nghe còn không nghe được thì góp ý nhẹ nhàng nhé, không yêu xin đừng nói lời cay đắng :’)
Các bạn xem Ký Sinh Trùng chưa? Rồi thì tốt, mà chưa thì đó là lỗi của các bạn. Lo đi xem đi mấy con đỗ nghèo khỉ vì phim hay vl luôn. Nhưng nếu order taobao hết tiền rồi thì đây là tóm tắt sơ sơ của tớ cho mấy bạn: Ôi hoàng tử xin hãy tha thứ cho 2 gia đình đã bị trúng lời nguyền, chính là đồng tiền đã giật dây tụi nó. Hai nhà đã nhận lấy hậu quả rồi, xin đừng làm mọi việc tồi hơn :’)
Không hiểu gì đúng không? Dĩ nhiên rồi, xem phim đi rồi hiểu. Còn từ đây về sau là spoiler.
Ký Sinh Trùng kết thúc với hình ảnh cậu con trai nhà Kim, Ki-woo, nằm trên chiếc sofa trong một đêm đông ảm đạm, dưới tầng bán hầm tối tăm đẫm mùi cống rãnh. Ở bên kia thành phố, phía trên những chiếc cầu thang, có một người cha đứng dưới hàng mét khối bê tông, trông mong về một ngày kia đầy nắng, ngày gia đình ông được đoàn tụ, dẫu chuyện đã không thể nữa rồi.
Bong Joon-ho coi cái kết của Ký Sinh Trùng như “một phát súng ân sủng để đảm bảo cái chết chắc chắn” (A surefire killshot). “Nếu như bộ phim khép lại khi cả gia đình Kim sum vầy trước căn biệt thự, có thể khán giả sẽ cho rằng: Nhưng nó là bất khả thi để mua căn biệt thự đó mà? Nhưng ngay sau đó, máy quay chìm xuống phía dưới tầng bán hầm, và ta nhận ra rằng đứa trẻ này sẽ chẳng đời nào mua được căn nhà đó.”
Nhưng liệu còn cơ hội nào cho Ki-woo?
Để trả lời câu hỏi này, ta phải xét đến một nhân vật khác. Người cha của gia đình Park, ngài Park Dong-ik.
Với các bạn đã xem Parasite, đã bao giờ các bạn tự hỏi, tại sao những con chó luôn quấn quýt với ông Park, bà giúp việc Moon-gwang hay thậm chí cả những người trong gia đình Kim, nhưng lại lảng tránh phu nhân Park, bà Choi Yeon-kyo chưa? Một giả thuyết ở đây, là như ông bà ta nói, “vật họp theo loài”, những con gì giống nhau sẽ tụ tập với nhau. Và bà giúp việc, gia đình Kim cũng bầy chó có một điểm chung: Đều là ký sinh trùng trên gia đình Park. Vậy đó không phải bằng chứng cho việc Park Dong-ik cũng là một ký sinh trùng sao?
Trong Ký Sinh Trùng, không phải ông Park, chủ nhân gia đình, là người nhận ra rằng gia đình Kim có mùi cống rãnh nghèo hèn, mà là con trai ông, Park Da-song, một người được sinh ra trong nhung lụa. Park Da-song chính là “thổ dân Châu Mỹ”, là kẻ phù hợp nhất với “lãnh địa” của mình, Giàu Có, và không bất ngờ gì khi cậu bé là người đầu tiên nhận ra gia đình Kim “có mùi lạ”.
Nhưng tại sao ông Park lại là người khó chịu nhất trước “cái mùi cống rãnh” kia?
Ta biết rằng Ki-taek đã cùng quẫn đến mức giết ông Park, vì ông Park đã năm lần bảy lượt khinh khi cái mùi trên cơ thể ông, gợi ông nhớ rằng dù ông có bước chân vào được một gia đình giàu có và ăn sung mặc sướng, thì trừ khi ông ra được khỏi căn bán hầm kia, ông mãi mãi vẫn là một “người nghèo”, và cái nghèo đó sẽ đeo bám ông đời đời kiếp kiếp, từ thế hệ ông đến thế hệ của con ông, và còn lâu hơn nữa. Từ những biểu cảm từ trước và hành động giết người cuối phim, ta đều rõ Ki-taek ghét bị nhắc về gốc gác nghèo hèn của mình. Và ngài Park Dong-ik cũng vậy.
“Đừng bao giờ vượt quá giới hạn”, Park Dong-ik đã nói với Ki-taek trên xe. Giới hạn rõ ràng nhất của Parasite là giới hạn giàu nghèo, lẩn khuất trong những mép kính, những vách tường, những hàng cầu thang. Nhưng còn có một giới hạn khác, mà biểu hiện rõ nhất qua hành động giết người của Ki-taek, đó là giới hạn sức chịu đựng của con người. “Mùi của tài xế có mùi như tàu điện ngầm, của bắp cải thối.” Nếu chưa từng đi tàu điện ngầm, sao Dong-ik biết về mùi của nó. Và nếu tàu điện ngầm chỉ có người nghèo mới đi, vậy không phải ông Park cũng từng là người nghèo sao? Ông Park không muốn mùi hôi của Ki-taek vượt quá giới hạn, bởi nó gợi nhắc cho ông về một quá khứ nghèo đói. Và như cậu con trai nhà Kim đã nói, “Liệu anh có xứng đáng không?” ngay cả khi đứng trước một buổi tiệc xa hoa mà hình hoàn toàn có quyền dự, bên cạnh một cô bé giàu sang đã hoàn toàn yêu mình. Tớ tự hỏi liệu ông Park có luôn đau đáu như vậy khi sống trong căn biệt thự mà mình vốn không xứng tầm?
Chi tiết cuối cùng về nguồn gốc của ông Park lại thuộc về vợ ông, bà Choi Yeon-kyo. Trong bức tranh gia đình ta thấy lúc Ki-woo đến nhận công việc gia sư, ta thấy duy nhất phu nhân Park được ngồi vị trí trang trọng nhất, trên chiếc ghế ngay giữa khung hình. Phu nhân Park là một cô vợ trẻ ngu ngơ, nhưng bà ta lại là vật chủ duy nhất của cả bộ phim, và là cánh cổng của chồng bà đến thế giới người giàu. Trong đoạn đối thoại của gia đình Kim khi nhà Park đi cắm trại, cả nhà đã bàn về việc Ki-woo lấy được cô con gái nhà Park, mà nhờ thế được đưa vào tầng lớp quý tộc. Liệu cuộc đối thoại này có cho ta manh mối gì về gốc gác của ông Park không? Sau cùng, đến ngay cả ông ta cũng không chắc mình có yêu vợ mình không mà.
Chốt hạ: Bà Park tưởng kí sinh trùng nhưng lại là vật chủ. Ông Park tưởng vật chủ lại là ký sinh trùng. Surprise?!
Một phát hiện thú vị của tớ lúc tìm manh mối về ông Park là lúc tớ đọc bài phỏng vấn của Choi Woo-sik: “Tôi chắc rằng Ki-woo là một đứa trẻ thông minh, anh ta sẽ có một vài ý tưởng, rồi cứ đi vào căn nhà của những người Đức và cứu cha mình ra thôi.”. Tớ đoán sẽ không có vụ cướp tù nào đâu, vì người thông minh như Ki-woo sẽ có cách khác cơ :)))
Gì thì gì, các bạn nghĩ sao về giả thuyết này? Cứ bàn luận thoải mái nhé vì nó cũng chỉ là ý kiến riêng của tớ thôi.
Nguồn: page Tạp nham của PHT