Mới nghe chuyện 1 chị đẻ tới 9 đứa con gái vì bố chồng áp lực phải có con trai nối dõi tông đường.
Đẻ tới đứa thứ 9 có được con trai thì được 1 tháng chẳng may qua đời. Đứa sau lại con gái tiếp nên quyết định dừng lại.
Một chị khác đẻ 2 con gái, bố chồng ép con trai lấy vợ khác nên phải ly hôn. Suy nghĩ nhiều đến suy thận.
Nghe mà rực ruột, thời nào rồi mà còn những tư tưởng cổ lỗ sĩ và quá đáng đến mức vô đạo đức như thế?
Kiếp người được vài chục năm, sao bắt con cái phải hy sinh cuộc sống của mình? Người làm cha, làm mẹ mà sao lại chà đạp lên hạnh phúc riêng của con cái vì một quan niệm còn chưa biết đúng hay sai về thờ cúng, nối dõi?
Cái gọi là nối dõi, nó thực sự có ý nghĩa gì không? Nó có nối được cuộc sống của người làm cha, làm ông không?
Và những người muốn có người nối dõi có để lại được những điều hay, lẽ phải, sự hiểu biết đáng giá không hay chỉ có di sản là một gánh nặng ấu trĩ từ xưa, cùng với tất cả sự đau khổ của con dâu khi phải sống cho bố chồng?
Và những đứa cháu nối dõi, nó có yêu thương gì người ông đã mạt sát mẹ nó, cả họ nội đối xử với mẹ nó không ra gì? Nó sẽ lớn lên với niềm tự hào về gen nội mang trong người hay nuôi dưỡng sự thù hận vĩnh viễn?
Di sản chỉ có ý nghĩa khi nó mang giá trị tốt đẹp, còn những dị sản, những thứ không nên tồn tại thì xin hãy vứt vào sọt rác cho cuộc sống nó dễ thở!