Viết cho thiên thần Lily của mẹ ! em bé đáng thương nhưng vô cùng may mắn .
Con tên là Triệu Uyển Tâm . Tên tiếng anh của con là LiLy ( chị Thanh con đặt ) mẹ gọi con là LiLy luôn vì các Bs y tá ở đây rất thích tên của con . Con chào đời ngày 11/12 /2019 định mệnh . Con nặng 3.1kg
Cuộc đời này có mẹ là điều may mắn nhất phải ko con ? Vậy mà suýt nữa thì mẹ ko thể gặp lại con , ko thể bế bồng nâng niu con gái bé nhỏ của mẹ . Nếu ngày hôm đó mẹ ra đi mãi mãi thì mẹ thật có lỗi với con và anh chị của con . Có điều may mắn con đã an toàn .1 mạng đổi 1 mang mẹ nghĩ cũng xứng đáng . Vì với mẹ các con là điều quan trọng nhất .
Người ta bảo “Gái chửa cửa mả “ ý nói tới những biến chứng, những tai nạn nguy hiểm có thể gặp khi sinh . Mẹ nghe rất nhiều nhưng chẳng bh mẹ nghĩ chuyện đó lại sảy ra với mẹ . Ngay cả khi chuyện đó bắt đầu sảy ra với mẹ , mẹ cũng nghĩ chỉ bt thường thôi . Vì Mẹ mang thai khỏe mạnh ko có bất cứ bệnh lí nào dù nhỏ . Sinh các anh chị của con cũng nhẹ nhàng với mẹ . Mẹ ko lo lắng hay sợ hãi điều gì cho tới khi mẹ tỉnh lại bố và các bs nói với mẹ những điều tồi tệ mẹ vừa trải qua .
Chuyện bắt đầu ngày ngày 11/12 . 10h sáng mẹ nhập viện để bs tiêm thuốc giục sinh , bởi vì con 3 ngày trước con vận động quá ít . Mẹ phải nằm 1 chỗ để đếm số lần con vận động trong bụng mẹ .còn 3 ngày nữa mới tới ngày dự sinh nhưng bố mẹ vô cùng lo lắng nên quyết định để con ra sớm cho an toàn . Và mọi chuyện bắt đầu .
Khoảng 11:30 mẹ dc đưa vào phòng tiêm thuốc giục sinh . Lúc này mẹ vẫn khỏe mạnh bt . Chưa có dấu hiệu mở hay đau đớn gì . Các bs nói với mẹ thường thì 2 ngày hoặc nhanh thì đêm nay . Bố mẹ hiểu là sẽ rất lâu . Vì trc mẹ cũng đã từng tiêm thuốc giục sinh anh Bambi .
Đến khoảng 9h tối mẹ có cơn đau nhiều hơn bs khám cho mẹ và nói mở 5c rồi . Mẹ nghĩ mới 5c thì còn lâu mới đẻ dc . Sau đó 1 cô y tá tới dựng giường của mẹ thẳng lên bắt mẹ ngồi tư thế dạng 2 chân . Cô ấy nói ngồi như vậy con sẽ xuống nhanh hơn .
Lúc này mẹ vẫn kiểm soát dc cơn đau mọi thứ nhẹ nhàng với mẹ . Nhưng khoảng 30-40’ sau cơn đau nhiều hơn và liên tục mẹ nói với bố đau nhiều và nhanh thế này chắc em sắp sinh rồi . Mẹ bảo bố gọi bs đi . Bố vẫn nghĩ ko nhanh thế dc nên Trần trừ cho mẹ đau thêm 1,2 cơn .lúc này cơn đau cấp độ 7-8 liên tục cơn đau này chưa dứt cơn khác lại tới . Mẹ bảo bố mẹ ko thể kiểm soát nữa bố vội vàng đi gọi bs . Trong lúc bố đi mẹ chịu thêm. 1 cơn đau lúc này nhói cảm giác như con đã xuống tới nơi rồi . Mẹ ko thể hít thở đều ko thể bình tĩnh nữa . Bs , y tá vào khám cho mẹ họ bắt đầu hoảng hô hào mn nhanh . Trời ơi mẹ ko thể kiểm soát dc
Mẹ la lên please ! Quickly I can’t hold anymore. Lúc này họ mới cb đồ đỡ cho mẹ . Mẹ ko thể phối hợp với bs , h cơn đau cứ thế kéo đến rất buốt rất khó tả .
Mọi việc diễn ra trong 2 ‘ thì con chào đời . Mẹ dc ôm con vào lòng cứ tưởng mọi chuyện qua rồi . Nhưng lúc này bs nói mẹ chảy rất nhiều máu họ ko thể cầm máu cho mẹ . Mn hoảng loạn mẹ nghe 1 bs nói “”we need everyone “tiếng mọi người hô hào nhau nhanh lên . Bs nói gì đó với bố và nghe mẹ bố nói “”Please do any you can do “”. Mẹ lúc này vẫn nhận biết mọi chuyện đang diễn ra . Mẹ cảm giác dc máu đang ộc ra rất nhiều . nhưng mẹ chẳng nghĩ tới điều gì tồi tệ . Mẹ nghĩ chắc mẹ bị băng huyết thôi cái này mẹ nghe các chị các mẹ kể nhiều rồi . Mẹ nghĩ nó cũng nguy hiểm nhưng tiêm thuốc cầm máu là dc . Thật sự lúc đó mẹ nghĩ chả có gì nghiêm trọng . Mẹ Vẫn bình tĩnh lắm . Bố chạy tới bên mẹ và nói mẹ chảy rất nhiều máu họ ko biết từ đâu nhưng ko thể cầm máu cho mẹ . Bố bảo bs phải mổ gấp . Bố cứ khóc và nói rằng bố ở đây với mẹ . Nhắn mẹ đừng lo lắng .. bố bảo bố cần mẹ và bảo mẹ cố lên . Mẹ vẫn nghĩ mọi chuyện làm gì tới mức nghiêm trọng mà bố lo quá . Mẹ bắt đầu thiết đi 1 cô y tá nói với mẹ “”Mama open your eyes.. ..look at your baby.. she needs you . Mẹ mở mắt xong lại nhắm mắt . Cô ấy lại gọi mẹ Open your eyes .. stay with us .. we do together ok . Mẹ cũng mở mắt và nói OK với cô ấy . Nhưng rồi mẹ lại thiết đi , nhưng mẹ vẫn nghe dc mọi người nói chuyện . Mẹ dc đưa vào phòng cấp cứu các bs chuẩn bị mổ cho mẹ . 1 cô y tá vẫn gọi mẹ mở mắt . Mẹ mở mắt thì thấy 1 tấm vải xanh dc căng ngang người mẹ giống i trong phim .lúc này mẹ bắt đầu hoảng mẹ nghĩ mẹ Vẫn tỉnh táo mẹ nghĩ họ định mổ cho mẹ mà ko có thuốc mê sao ? Mẹ nghe các cô các bác sinh mổ nói họ vẫn cảm nhận dc từng nhát dao trên bụng . Mẹ thấy sợ thấy ghê răng . Nhưng rồi mẹ thiết đi lúc nào ko biết . Ko biết bao lâu sau khi tỉnh lại mẹ lại . Mẹ lại nghe bố nói mẹ vẫn tiếp tục chảy máu trong ổ bụng và họ ko rõ nguyên nhân .bố bảo có thể họ sẽ mổ 1 lần nữa cho mẹ . Lúc này mẹ mới thật sự sợ . Mẹ nghĩ nếu mẹ ko thể vượt qua các con sẽ thế nào ?
Mẹ còn chưa nhìn rõ LiLy của mẹ mẹ ko thể nhớ nổi khuôn mặt con . Và Nếu ko có mẹ các con sẽ ra sao ? Mẹ bắt đầu sợ chết . Các bs đẩy mẹ vào phòng cấp cứu lần 2 . Mẹ lúc này ko còn sợ đau nữa nằm im và ko biết họ làm những gì trên cơ thể mẹ . Nhưng lần sau khi mẹ tỉnh lại xung quanh mẹ là các cô y tá các bs . Mọi người chúc mừng mẹ. Mẹ chẳng hiểu gì lắm chỉ biết nói cảm ơn . Rồi cứ 1 2 tiếng lại có ng tới nói là bs của khoa này khoa kia đã tham gia mổ cho mẹ . Tất cả đều nói “” she looks good..she doing well.
Rất nhiều lần trong ngày . Ai cũng nói trông mẹ khá nên rất nhiều . Mẹ thấy chân tay của mẹ phù hết cả mẹ bảo bố chụp ảnh mẹ cho mẹ xem 😬 ôi trời ơi mặt mẹ phù phúng tích nước trông đến kinh . Mẹ hỏi sao mn cứ bảo she look great ???
Bố bảo vì lúc mẹ vào phòng cấp cứu người mẹ đã chuyển trắng rồi mẹ đã như người chết tất cả mọi người đều sợ và nghĩ mẹ ko qua dc . . Bs nói mẹ mất máu nhiều quá nhiều 15’ mất 80% máu cơ thể . Và trong tg mổ 6 tiếng vẫn liên tục chảy máu . May mắn đây là Bv lớn họ sẵn rất nhiều máu có thể cho mẹ . Cũng may mắn là đã đêm nhưng. Vẫn có bác sĩ các khoa ở bv nên cấp cứu kịp thời cho mẹ . Bố bảo có 15 bs cấp cứu cho mẹ ngày hôm đó . Thế là May mắn mẹ thoát chết mẹ dc đưa vào phòng hồi sức . mẹ ko thể nói chuyện trên người toàn ống dẫn và dây truyền .
Mẹ thở thoi thóp vì có mấy cái ống dẫn đưa thẳng vào dạ dày, phổi của mẹ .
Ko thể thở ko thể nói chuyện. Lúc này mẹ dc gặp lại bố và con . Bố khóc như mưa trông đến buồn cười con ạ. Mẹ thấy mình may mắn vô cùng vì có bố bên cạnh . Và còn các con nữa . Chỉ vậy đã làm mẹ hạnh phúc .
Lúc này mẹ vẫn chưa biết chuyện gì đã sảy ra với mẹ .3 ngày sau từ phòng hồi sức . Mẹ dc tháo ống thở to mẹ có thể nói chuyện . Mẹ hỏi bố là họ cắt gì từ bụng của mẹ ? Bố bảo mẹ bị vỡ tử cung khi sinh con . Mẹ cũng ko hiểu tại sao mới mở 5cm mà con đã đòi ra rồi . Mọi việc diễn ra quá nhanh chóng.
Bs đã phải cắt toàn bộ tử cung của mẹ . Điều đó đồng nghĩa với việc mẹ sẽ ko thể sinh thêm em bé nào nữa .😣😣
Mẹ đã có 5 đứa con khỏe mạnh xinh xắn nhưng nghĩ tới việc mẹ ko thể có thêm con cũng là cú sốc với mẹ . Bố và bs giải thích rất nhiều cho mẹ hiểu tại sao họ phải cắt . Nếu ko mẹ đã ko thể sống dc .
Uh thôi chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa . Điều quan trọng là mẹ dc gặp lại bố và các con .
Ngày thứ 4 mẹ gặp bs chỉ đạo ca mổ tới thăm ông ấy cũng nói mẹ trông rất ổn .
Ông ấy chúc mừng mẹ . Còn nói câu làm mẹ chảy nước mắt mẹ thấy thấm những điều kinh hoàng mẹ đã trải qua.
Ông ấy nói “congratulations .. you 100% back “” mẹ chỉ biết cảm ơn họ đã kịp thời cứu sống mẹ. Ông ấy nói cả team đã làm rất tốt ko phải mình ông ấy .
Cảm ơn các Bác sĩ ,Y tá đã cứu mẹ ngày hôm đó .
Cảm ơn trời Phật tổ tiên phù hộ cho mẹ dc gặp lại các con .
Nhắn nhủ với các con gái của mẹ . Sau này lớn Hãy tìm người đàn ông như bố của các con .tuy có vụng về đôi chút nhưng là người chân thành tình cảm . Bs nói với mẹ bố đã khóc suốt 6 tiếng mẹ trong phòng cấp cứu .
Sau việc lần này mẹ mới biết bố con đã lo lắng cho mẹ thế nào . Cảm ơn duyên phận đã cho mẹ gặp bố của các con ☺️
Sau sự việc lần này mẹ càng biết ơn bà ngoại đã sinh ra mẹ . Bà nội đã sinh ra bố . Họ cũng đã đánh đổi sức khỏe , mạng sống của mình để các con đc đến với thế giới này . Ko phải ai cũng may mắn vượt cạn thành công , ko phải lần nào cũng thuận buồm suối gió .
Mẹ nhất định sẽ Hiếu kính với đấng sinh thành
Mẹ ko có của cải vật chất để báo Hiếu nhưng mẹ chắc chắn 1 điều ông bà sẽ nhận dc sự quan tâm lo lắng , sự tôn trọng từ mẹ .
Hi vọng ai làm con cũng sẽ hiểu dc điều này
Nguồn: Nguyen Thi Huyen