Dương Ngữ VIP
NHỮNG EM BÉ CAI BỈM MUỘN

Suri bị bệnh tè dầm. Đó không phải là lỗi của con bé. Cũng không phải là lỗi của cha mẹ con bé. Con bé được dùng Oxybutinine để giúp bàng quang có thể giữ được nước tiểu lâu hơn.

Nhưng theo lý giải của bác sĩ, vấn đề của chứng tè dầm này của Ri ko chỉ dừng lại ở bàng quang mà là do một loại hooc môn được tiết ra nhiều bất thường trong lúc con bé ngủ. Nó kích thích thận của con làm việc tích cực ngay cả khi đáng lý ra thận phải được nghỉ ngơi khi chủ nhân của nó đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Tức là khi ngủ nước tiểu của con được sản xuất ra nhiều hơn gấp đôi lúc thức, trong khi người bình thường thì ngược lại. Quả đúng như vậy! Ban ngày Ri tè ít hơn ban đêm. Có những đêm mới được 1,5 giờ đồng hồ là con bé đã tè mất rồi.

Mùa hè, mình thường cởi bỉm và cố gắng hẹn giờ đồng hồ cho con bé dậy đi tè nhưng mùa đông. Chỉ cần nhỡ ngủ quên, hôm sau mình lại phải ngập ngụa với việc giặt chăn ga gối đệm. Một tuần 4 lần như vậy. Thực sự mình rất mệt. Bởi ban đêm mình còn phải làm việc nữa. Và cả con cũng bơ phờ vì đêm không được ngủ thẳng giấc. Nên đành dù Ri đã lớn, mình vẫn cho Ri mặc bỉm để cả hai mẹ con cùng đỡ mệt mỏi hơn.

Nhưng chuyện hoá ra không đơn giản như mình nghĩ bởi vì xung quanh mình luôn có những người lớn rất kém văn minh trong cách ứng xử với trẻ nhỏ. Con bé bị bệnh!!!! BỊ BỆNH ĐÓ! Hiểu không? Bệnh này thực ra là được di truyền từ mẹ, bởi vì mình hồi bé cũng từng phải chạy chữa khắp nơi đủ các thể loại đông tây y kết hợp mãi đến cuối năm lớp 3 mới khỏi.

Và quan trọng là mình không hề được mặc bỉm nên không thể nói chứng bệnh đái dầm ở trẻ con là do ĐÓNG BỈM được!!!!

Nếu các mẹ may mắn sinh ra những em bé khoẻ mạnh, không bệnh tật thì các mẹ nên cảm thấy may mắn, hạnh phúc vì điều đó. Các em bé dù có đóng bỉm hay không thì theo quá trình phát triển, đến một độ tuổi nhất định: khoảng 3 tuổi là sẽ ngủ xuyên đêm mà không cần dậy đi tè rồi. Bởi vì cơ chế hệ bài tiết khi đó đã gần như hoàn thiện. (Đối với Suboi là 2,5 tuổi đã bắt đầu có thể ngủ xuyên đêm mà không tè).

Nhưng sao? Có những người dù không hiểu biết gì nhiều về cơ thể con trẻ lại rất hay tự mình kết luận, quy chụp và đánh giá theo suy nghĩ chủ quan của họ rằng: trẻ con bị bệnh tè dầm là do mẹ chúng không rèn chúng cai dùng bỉm! Họ ném về những người mẹ có con bị chứng bệnh tè dầm những ánh mắt và cả những lời nói rất khinh bỉ và thiếu tôn trọng. Cố tình làm những bà mẹ đã mệt mỏi, lo âu lại càng chán nản hơn.

Tuy vậy, như thế cũng chẳng việc gì nếu Ri không bị chính những người lớn kém văn minh, thậm chí cả cô giáo ở lớp học tác động làm tâm lí con bé trở nên sợ hãi, tự ti, xấu hổ không cả dám đi học vì sợ bị chê cười. Nếu có đi học, trưa cũng không dám ngủ vì sợ nếu ngủ sẽ tè dầm.

Thương con kinh khủng. Thương đến chảy nước mắt ấy.
Vì dự liệu trước tình huống con có thể tè dầm buổi trưa ở lớp, mình đã gặp riêng cô giải thích rằng Ri bị bệnh, nên xin phép cô buổi trưa cứ để con mặc bỉm cho an toàn. Để nhỡ chẳng may con tè trong lúc ngủ cũng đỡ mất công các cô phải giặt chăn chiếu, và cũng đỡ bị bạn bè cười chê. Chỉ mong cô kín đáo giúp con, trước khi đi ngủ để con tự ra balo lấy bỉm rồi tự vào nhà vệ sinh mặc.

Cô nhìn mình trình bày với ánh mắt vô cảm. Như thể ánh mắt đang nhìn một người mẹ chỉ biết bao biện cho hành vi sai trái của mình vậy. Chỉ cần một ánh mắt đó thôi, mình đủ hiểu lời giải thích của mình chắc là không ăn thua rồi vì cô không hề có ý muốn tiếp nhận nó! Cô liên tục nhắc nhở Ri “phải về nhà bảo mẹ cai bỉm đi, không được mặc bỉm nữa. Đái dầm chẳng qua là do không cai bỉm đó thôi. Chẳng có ai 5 tuổi mà còn đái dầm!”.

Con bé rất xấu hổ và rất sợ hãi cô giáo. Thỉnh thoảng lại về tâm sự với mẹ:
-Mẹ ơi, hôm nay mẹ có thể nói với cô xin phép cho con được uống nước không ạ?
Mình ngạc nhiên vô cùng:
-Sao lại phải làm vậy? Không phải chỉ cần con khát là con có thể tự rót nước uống sao?
-Vì lần nào con xin phép uống nước cô cũng không cho. Cô bảo uống ít thôi!

Rồi thỉnh thoảng con bé lại kể cùng một câu chuyện xin đi tè giữa buổi trưa và nhờ mẹ nói giúp với cô để con được đi tè. Lý do là: cô luôn tỏ ra bực tức, chẹp miệng mỗi khi Ri xin phép đi tè. Chính bởi vậy, rất nhiều buổi trưa, con bé phải nằm ôm bụng nhịn tiểu thức suốt mấy tiếng đồng hồ với tâm trạng lo âu, sợ hãi.
Trời ơi! Nghe con nói là mình rơi nước mắt vì thương.

Ri là một em bé rất rất ngoan. Rất rất ý thức. Không phải mình là mẹ con bé nên mình khen đâu. Cái sự ý thức này nằm ở chỗ: con bé rất tinh tế và nhạy cảm trước cảm xúc và thái độ của người lớn.

Chỉ cần nhìn mặt người lớn không vui, con bé chắc chắn sẽ không làm. Bởi vì con bé sợ làm phiền người khác.

Mình luôn dạy 2 con lương thiện, từ bi nhưng đôi khi xã hội ngoài kia lại quá nhẫn tâm, không cho những người lương thiện được hưởng một cuộc sống xứng với những gì họ đáng ra được nhận nữa.

Hàng ngày con bé đều cố gắng uống thuốc đúng giờ và hỏi mẹ:
-Mẹ, lần này uống hết thuốc con có khỏi bệnh được không? Con không muốn đi học lớp 1 mà còn tè dầm.

Con bé có lòng tự trọng, rất có ý thức về việc mình gây ra dù không cố ý nhưng làm người khác bị liên luỵ. Viết mấy dòng này mà mình cũng rơi nước mắt vì thương những em bé đang ở hoàn cảnh giống con mình.

Bọn trẻ đâu có tội tình gì đâu. Và chúng cũng biết xấu hổ. Bởi vậy, người lớn làm ơn đừng mang nỗi tự ti của chúng ra trêu đùa, cợt nhả, bôi bác, mỉa mai. Những câu trêu đùa tưởng vô thưởng vô phạt ấy lại là nguyên do khiến chúng thu mình lại trong chiếc vỏ ốc chật hẹp, tự đánh giá thấp mình, sợ hãi thế giới xung quanh.

Không chỉ cô giáo cũ của Ri mà đến cả những người thân quen, họ hàng đôi lúc cũng vẫn lêu lêu con bé. Dù hiểu là họ cũng chỉ vô tư thôi nhưng sự vô tư đó đã mang đến cho Ri những nỗi buồn rất thật.

Mình chẳng buồn giải thích nữa vì biết có giải thích họ cũng không muốn hiểu. Bởi cái họ muốn không phải là sự đồng cảm mà chỉ là muốn bới lông tìm vết. Nhất định phải đổ lỗi cho mẹ thì mới hả hê. Nhất định phải tìm được cái để “À, thì ra con mẹ này cũng chẳng tốt đẹp gì” thì mới hả dạ.

Cùng là con người với nhau, cùng là phụ nữ với nhau đừng lúc nào cũng ném về nhau những cái nhìn khắt khe, gai góc đến thế chứ!
Nay Ri đã lên lớp một. Bệnh dù có thuyên giảm nhưng vẫn chưa khỏi.

Ngày ngày theo dõi cô giáo chủ nhiệm mới của Ri trên lớp học zoom, mình cảm thấy yên tâm phần nào. Cô ân cần, nhẹ nhàng, vô cùng kiên nhẫn, mang dáng vẻ của một người con gái Hà Nội xưa thanh lịch. Dù trên nhóm lớp, nhiều phụ huynh vẫn phàn nàn cô dạy chậm, cô già rồi nên công nghệ kém... Nhưng với mình, một cô giáo nuôi dạy trẻ, điều kiện tiên quyết nhất vẫn nằm ở nhân phẩm đạo đức, cử chỉ nho nhã, tính cách nhẫn nại, mang phong thái của một nhà giáo nhân dân. Vậy là quá đủ rồi.

Thay vì cố gắng giải thích với người lớn xung quanh, mình đã chuyển sang giải thích cho con, động viên con để con không việc gì phải xấu hổ chỉ bởi vì con bị bệnh. Nhưng mình biết, con bé sẽ chỉ cảm thấy an tâm khi ở nhà thôi. Tới lớp, mọi chuyện có thể sẽ lại bị xoay theo chiều hướng khác.

Chỉ mong, rất mong, trên đời này có thêm nhiều hơn nữa những người lớn tinh tế, tôn trọng con trẻ, những người lớn thực sự trưởng thành, đủ yêu thương, bao dung và nhẫn nại để tưới mát tâm hồn trẻ thơ. Và nếu họ là thầy cô giáo nữa thì đó quả là đại ân, đại đức, đại phúc của cả đất nước này.

Lê Thanh Ngân

Lưu lại
Tải app ngay
An toàn Tin cậy
Hoặc quét mã trên điện thoại để tải
Lưu ý: Thông tin tư vấn tại Mamibabi chỉ mang tính chất tham khảo, không có giá trị thay thế chỉ định của bác sĩ. Mamibabi không chịu trách nhiệm về những trường hợp tự ý áp dụng mà không có chỉ định của bác sĩ.
Nhận ngay 5,000+ hoạt động Thai giáo, Giáo dục sớm, Tập nói sớm, Ăn dặm VIP
Thai giáo
Giáo dục sớm
EASY, Luyện ngủ
Tập nói sớm
Ăn dặm VIP
Tư vấn 1:1
Tìm kiếm