Tên "Păng" là phiên âm tiếng Việt của Pan, một vị thần quan trọng trong thần thoại Hy Lạp cổ đại. Ông được biết đến là vị thần của thiên nhiên hoang dã, của những người chăn cừu, của núi rừng và âm nhạc đồng quê. Tên gọi Pan trong tiếng Hy Lạp mang hàm ý "tất cả", thể hiện sự bao trùm của ông đối với vạn vật tự nhiên.
Păng thường được miêu tả với hình hài nửa người nửa dê, có sừng, chân và móng guốc của loài dê, cùng với thân trên và khuôn mặt người. Ông nổi tiếng với tính cách tinh nghịch, vui tươi và đôi khi mang vẻ hoang dại, bản năng. Hình ảnh này nhấn mạnh sự kết nối sâu sắc của ông với thế giới tự nhiên nguyên thủy.
Păng tượng trưng cho sự hoang dã, bản năng nguyên thủy và sức sống mãnh liệt của tự nhiên. Ông đại diện cho khả năng sinh sôi nảy nở, sự nam tính và những khía cạnh chưa được thuần hóa của cuộc sống. Cây sáo Păng, hay syrinx, là một biểu tượng nổi bật của ông, thể hiện âm nhạc mộc mạc và sự hài hòa của vũ trụ.