Tên "Minh" có nguồn gốc từ Hán Việt, với chữ 明 mang nghĩa là "sáng sủa, thông minh, minh bạch". Đây là một cái tên phổ biến tại Việt Nam, thường được đặt cho cả nam và nữ. Nó gợi lên hình ảnh của sự rõ ràng, trí tuệ và sự khai sáng.
Việc lặp lại thành "Minhminh" thường là một cách gọi thân mật, một biệt danh hoặc tên gọi yêu thương. Cách gọi này phổ biến trong văn hóa Việt Nam, thường dùng để thể hiện sự gần gũi, trìu mến đối với trẻ nhỏ hoặc người thân. Nó có thể làm tăng cường phẩm chất của tên gốc hoặc mang sắc thái đáng yêu, ngây thơ.
"Minhminh" biểu tượng cho sự rạng rỡ, tinh anh và một tâm hồn trong sáng. Tên gọi này hàm chứa mong muốn người mang tên sẽ luôn tỏa sáng, có tư duy sắc bén và một cuộc sống lạc quan. Nó còn thể hiện sự thuần khiết và niềm hy vọng về một tương lai tươi đẹp, đầy ánh sáng.